954 từ · ~5 phút đọc
Sau khi phát hiện ra bí mật âm nhạc của Bách Ngôn trên tầng thượng, An Nhiên càng trở nên lặng lẽ hơn. Cô cẩn thận giữ khoảng cách, nhưng sự chú ý của cô dành cho anh lại tăng lên gấp bội. Cô không còn chỉ nhìn vào những thành tích hoàn hảo của anh, mà nhìn vào sự giằng xé bên trong, sự khao khát tự do mà cô đã nghe thấy qua tiếng đàn piano cũ kỹ.
Thứ Ba tiếp theo, An Nhiên lại lên tầng thượng sau khi anh đã rời đi, chỉ để chạm nhẹ vào phím đàn còn ấm hơi người, và cô lại thấy một miếng kẹo cao su mới được đặt ở đó. Đó là một vòng lặp yên tĩnh, một sự tương tác không lời mà chỉ hai người họ biết.
Mối quan hệ của họ ở lớp học vẫn được duy trì trong sự yên tĩnh tuyệt đối, nhưng sự yên tĩnh đó đã được lấp đầy bằng sự thấu hiểu.
Buổi trưa thứ Năm, phòng học trống trải một cách lạ thường. Hầu hết học sinh đều xuống căn tin hoặc ra sân. An Nhiên ở lại bàn. Cô đang cố gắng giải một bài toán Hình học không gian phức tạp. Những đường thẳng trong không gian dường như không tuân theo logic của cô. Cô nhíu mày, cây bút chì trên tay xoay tròn liên tục vì sự bế tắc.
Bách Ngôn vẫn ngồi tại chỗ, anh đang đọc một cuốn sách giáo trình Tiếng Anh dày cộp. Anh không nhìn cô, nhưng sự tồn tại của anh, ngay bên cạnh cô, mang đến một áp lực vô hình.
An Nhiên thở dài. Cô quay sang, nhìn vào bức tường trắng trơn. Cô cần một sự phân tâm, một chút âm nhạc nhẹ nhàng để xoa dịu sự căng thẳng. Cô cúi xuống, mở ba lô, lấy chiếc điện thoại cũ kỹ và đôi tai nghe của mình.
Cô cắm tai nghe vào máy, bật một bản nhạc không lời cổ điển mà cô yêu thích, loại nhạc có thể giúp cô tập trung. Cô đưa một bên tai nghe vào tai mình.
Đúng lúc cô chuẩn bị đưa bên tai nghe còn lại lên, Bách Ngôn đột nhiên di chuyển.
Anh nhẹ nhàng đẩy cuốn sách Tiếng Anh về phía trước một chút, sau đó anh đưa tay, gõ nhẹ một cái lên mép bàn của cô, ngay gần cuốn vở Hình học của cô.
An Nhiên ngước lên. Anh vẫn không nhìn cô, ánh mắt vẫn tập trung vào trang sách, nhưng cô biết, anh đang làm gì đó.
Anh nhẹ nhàng đặt một vật thể mỏng manh lên góc bàn của cô. Đó là một tờ giấy được gấp tư. Bên trong, bằng nét chữ sắc nét và gọn gàng của anh, là hai phương trình giải cho bài toán Hình học của cô. Chúng không phải là đáp án, mà là hai gợi ý về đường phụ cần vẽ để tìm ra lời giải.
An Nhiên ngạc nhiên. Cô không hề nhờ anh. Anh đã quan sát sự bế tắc của cô, và dùng chính logic của mình để giúp cô, một cách thầm lặng và không cần lời khen.
Cô cẩn thận nhìn vào hai phương trình đó. Chúng là những tia sáng rọi vào bóng tối. Cô hiểu ra vấn đề ngay lập tức. Cô bắt đầu vẽ đường phụ và giải quyết bài toán.
Trong lúc cô đang tập trung viết, một cảm giác ấm áp bất ngờ lan ra trên thái dương.
Bách Ngôn đã đưa tay qua. Anh lấy bên tai nghe còn lại đang nằm trên bàn, nhẹ nhàng đưa nó lên tai mình.
An Nhiên hoàn toàn sững sờ. Tim cô đập mạnh đến mức cô sợ anh có thể nghe thấy. Cô không biết anh có ý định gì, hay anh đã nghe được bao nhiêu đoạn nhạc cổ điển của cô.
Anh vẫn không nhìn cô. Anh vẫn đọc sách, nhưng giờ đây, anh đã chia sẻ một phần thế giới âm thanh của cô. Cảm giác này thật kỳ lạ. Họ đang ở trong cùng một không gian im lặng, nhưng lại chia sẻ một thứ âm nhạc duy nhất. Mối quan hệ của họ đã tiến thêm một bước: từ sự thấu hiểu về sự yên tĩnh, đến sự đồng điệu của âm thanh.
An Nhiên cảm nhận được nhịp điệu nhẹ nhàng của bản nhạc cổ điển đang chảy qua tai anh, qua dây tai nghe, và đến tai cô. Cô cảm thấy một sự thân mật không thể phủ nhận. Họ không cần nói, nhưng họ đã chia sẻ một khoảnh khắc riêng tư.
Sau khoảng mười phút, bài toán của An Nhiên đã được giải quyết. Cô đặt bút xuống.
Bách Ngôn, như thể đã cảm nhận được sự kết thúc của cô, chậm rãi gỡ tai nghe ra. Anh cẩn thận đặt nó trở lại trên bàn, ngay cạnh cuốn vở đã hoàn thành của cô. Sau đó, anh thu lại tờ giấy có ghi phương trình, không để lại bất cứ dấu vết nào của sự giúp đỡ đó.
An Nhiên quay sang nhìn anh. Anh đã trở lại với cuốn sách Tiếng Anh của mình.
Cô khẽ mím môi, nén lại một nụ cười nhẹ. Cô biết, Cánh Cổng Gió Mùa của họ đã mở ra một chút nữa. Nó không còn chỉ là nơi anh giấu giếm, mà là nơi họ có thể chia sẻ những thứ nhỏ bé nhất, riêng tư nhất, mà không cần bất kỳ lời nói nào.
Cô biết, từ giây phút này, âm nhạc cổ điển đó không còn chỉ là của cô nữa. Nó đã trở thành một lời thầm thì chung của hai người.