787 từ · ~4 phút đọc
Sự chia sẻ chiếc tai nghe đã đưa mối quan hệ giữa An Nhiên và Bách Ngôn lên một cấp độ mới. Sự yên tĩnh giữa họ giờ đây không còn là sự trống rỗng, mà là một sự hiểu ngầm đầy đủ. An Nhiên bắt đầu tìm thấy niềm vui trong việc quan sát Bách Ngôn, trong việc cảm nhận sự tồn tại của anh, và trong việc chờ đợi những hành động vô thanh tiếp theo của anh.
Sau buổi trưa hôm đó, An Nhiên dành thời gian tìm hiểu về thể loại nhạc Bách Ngôn đã vô tình nghe cùng cô. Cô thấy rằng, gu âm nhạc của anh không hề khô khan như vẻ ngoài, mà ngược lại, rất tinh tế và sâu sắc. Điều này càng khẳng định suy đoán của cô về Cánh Cổng Gió Mùa bí mật của anh.
An Nhiên muốn đáp lại hành động vô thanh của anh. Cô muốn gửi cho anh một dấu vết tương tự, một lời thầm thì khẳng định rằng cô đã hiểu.
Sáng hôm sau, An Nhiên đến lớp rất sớm. Lớp học hoàn toàn trống trải, chỉ có ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ. Cô bước đến bàn mình.
Bách Ngôn luôn sắp xếp ngăn nắp sách vở của mình. Cô cẩn thận nhìn vào góc bàn của anh, nơi chiếc hộp bút kim loại thường được đặt.
Cô lấy ra từ hộp bút của mình một mẩu giấy nhỏ, vuông vắn. Mẩu giấy này không có chữ viết. Thay vào đó, cô đã cẩn thận vẽ một nốt nhạc duy nhất bằng bút chì: Nốt Mi (E), nốt nhạc đầu tiên của bản nhạc cổ điển cô đã bật hôm qua.
Cô gấp mẩu giấy lại thành hình tam giác nhỏ, sau đó, cô dùng một chút băng dính trong suốt, dán nó một cách kín đáo vào mặt dưới của chiếc hộp bút kim loại của anh. Nó nằm ở vị trí mà chỉ khi anh nhấc chiếc hộp lên, hoặc lật nó lại, anh mới có thể thấy được.
An Nhiên biết, đây là một hành động liều lĩnh, một sự xâm nhập tinh tế vào không gian riêng tư của anh. Nhưng cô tin rằng, anh sẽ hiểu. Cô muốn gửi đi một thông điệp: Em đã nghe thấy, em đã hiểu, và em sẽ giữ bí mật này.
Cô nhanh chóng hoàn tất công việc, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình. Cô lấy sách vở ra, cố gắng làm cho mọi thứ trông tự nhiên nhất. Tim cô đập nhanh hơn bình thường.
Bách Ngôn bước vào lớp như thường lệ, đúng giờ và điềm tĩnh. Anh ngồi xuống, bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Anh cầm chiếc hộp bút kim loại, và đặt nó ngay ngắn vào góc bàn.
Vài phút trôi qua. An Nhiên cố gắng tập trung vào cuốn sách giáo khoa, nhưng cô không thể ngừng việc lén lút quan sát anh.
Anh làm bài tập, anh đọc sách, và sau đó, anh dừng lại.
Bách Ngôn không hề nhìn cô. Anh vẫn giữ nguyên tư thế thẳng tắp của mình. Nhưng anh đưa tay, nhẹ nhàng nhấc chiếc hộp bút lên.
An Nhiên thấy rõ, ánh mắt anh khẽ dừng lại. Cô biết, anh đã thấy mẩu giấy nhỏ được dán ở mặt dưới.
Anh không gỡ nó ra ngay. Anh giữ chiếc hộp bút trong tay, giữ nguyên tư thế đó khoảng năm giây. Khoảnh khắc này đối với An Nhiên, dài như một thế kỷ. Đó là một sự im lặng mang tính quyết định, một sự phản hồi đang được cân nhắc.
Sau đó, Bách Ngôn chậm rãi đặt chiếc hộp bút xuống, rồi lại nhấc lên. Lần này, anh lật nó lại, dùng ngón tay thon dài, cẩn thận gỡ mẩu giấy tam giác nhỏ ra.
Anh mở nó ra, nhìn vào nốt Mi được vẽ bằng bút chì của cô.
Khóe môi anh, rất khó nhận ra, khẽ cong lên một chút. Đó không phải là một nụ cười rạng rỡ, mà là một sự hài lòng tinh tế, một sự chấp nhận thầm lặng.
Anh không nhìn An Nhiên. Anh chỉ gấp mẩu giấy lại, lần này còn cẩn thận hơn, và đặt nó vào ngăn kéo bên trong của chiếc hộp bút kim loại, nơi chứa những vật dụng cá nhân quan trọng nhất của anh.
An Nhiên cảm thấy nhẹ nhõm. Cô đã thành công. Sự tương tác không lời của họ đã được chấp nhận và đã đi vào thế giới riêng tư của anh.
Cô biết, nốt Mi đó không chỉ là một nốt nhạc. Nó là lời hứa im lặng của cô: Cô sẽ là người duy nhất lắng nghe Cánh Cổng Gió Mùa của anh.