MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về EmChương 6: Vệt Bụi Trên Cánh Tay

Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em

Chương 6: Vệt Bụi Trên Cánh Tay

736 từ · ~4 phút đọc

Sau sự kiện nốt nhạc bí mật, sự gắn kết giữa An Nhiên và Bách Ngôn càng trở nên sâu sắc hơn. Mẩu giấy nhỏ chứa nốt Mi nằm an toàn trong chiếc hộp bút của anh, trở thành một bằng chứng vật lý cho mối liên kết vô thanh của họ. An Nhiên tiếp tục giữ bí mật về những buổi chiều thứ Ba trên tầng thượng, và Bách Ngôn vẫn duy trì sự điềm tĩnh tuyệt đối của mình.

Cô bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của anh như một từ trường ổn định, nơi cô có thể giữ được sự yên tĩnh của chính mình. Sự chú ý của cô dành cho anh cũng trở nên tinh tế hơn, cô nhận ra những chi tiết nhỏ mà không ai khác trong lớp thấy được.

Một buổi chiều thứ Sáu, khi mọi người trong lớp vội vã thu dọn đồ đạc để bắt đầu kỳ nghỉ cuối tuần, Bách Ngôn là người cuối cùng rời khỏi chỗ ngồi. Anh luôn chậm rãi và cẩn thận. An Nhiên giả vờ tìm kiếm một cuốn sách bị bỏ quên, cố tình kéo dài thời gian ở lại.

Khi Bách Ngôn đứng dậy, một vệt bụi mịn màu nâu đỏ bám trên khuỷu tay áo sơ mi trắng của anh. Vệt bụi này rất nhỏ, nhưng lại nổi bật trên nền vải trắng tinh tươm. An Nhiên biết, đó là dấu vết của chiếc đàn piano cũ kỹ trên tầng thượng – lớp vỏ gỗ đã sờn màu và những hạt bụi mịn của thời gian.

Cô nhận ra anh đã dành buổi trưa để ở đó, để giải phóng tâm hồn mình. Anh vội vã thu dọn để che giấu đam mê, nhưng lại bỏ sót dấu vết vật lý này.

Cô không thể để anh rời đi với bằng chứng đó. Nếu bất kỳ ai khác nhìn thấy, sự hoàn hảo của anh có thể bị nghi ngờ. Sự hoàn hảo đó là lớp bảo vệ duy nhất anh có.

An Nhiên hít một hơi sâu. Cô biết đây là một hành động mạo hiểm, vượt qua ranh giới sự yên tĩnh của cả hai.

Bách Ngôn đã đeo cặp lên vai, quay lưng lại với cô, chuẩn bị bước đi.

An Nhiên nhẹ nhàng tiến một bước, tiến sát lại phía sau anh. Cô đưa tay lên, ngón tay cô mềm mại và mảnh dẻ.

Cô không nói một lời nào. Ngón tay cô, nhẹ như một chiếc lá rơi, chạm khẽ vào khuỷu tay áo sơ mi trắng của anh. Đó là một cái chạm rất nhanh, chỉ kéo dài một phần giây, chỉ đủ để lau sạch vệt bụi mịn màu nâu đỏ kia.

Cô rút tay về ngay lập tức, cảm nhận sự nóng ran nơi đầu ngón tay. Đó là lần đầu tiên cô chạm vào anh, một cái chạm mang tính chất bảo vệ, một lời thầm thì vô thanh: Em bảo vệ bí mật của anh.

Bách Ngôn đột nhiên dừng lại.

Anh không quay đầu. Anh vẫn đứng yên đó, nhưng An Nhiên có thể cảm nhận được sự căng thẳng rất nhẹ lan truyền qua cơ thể anh. Anh dường như đã cảm nhận được cái chạm đó, dù nó nhẹ đến mức gần như vô hình.

Anh đứng yên lặng một lát, không phản ứng, không hỏi. Sự im lặng của anh lúc này là một sự tiếp nhận đầy tinh tế.

Sau đó, Bách Ngôn chậm rãi bước đi. Bước chân anh không hề nhanh hơn hay chậm hơn, vẫn giữ sự điềm tĩnh thường ngày. Nhưng khi anh bước ra khỏi cửa lớp, An Nhiên có cảm giác rằng anh đã mang theo một điều gì đó khác biệt so với lúc vào lớp.

Cô nhìn xuống tay mình. Trên đầu ngón tay cô, không còn vệt bụi nào. Vệt bụi đó đã biến mất vào không khí, nhưng dấu vết của cái chạm đó lại khắc sâu vào tâm trí cô. Cô biết, qua hành động này, cô đã tự nguyện trở thành người đồng lõa của anh, người bảo vệ Cánh Cổng Gió Mùa bí mật của anh.

An Nhiên đi đến cửa sổ, nhìn bóng anh khuất dần dưới sân trường. Cô mỉm cười, một nụ cười kín đáo và mãn nguyện. Cô đã đặt một dấu vết yêu thương lên anh, và anh đã chấp nhận nó bằng sự im lặng tuyệt đối.