MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về EmChương 7: Sự Trả Lời Của Mùa Thu

Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em

Chương 7: Sự Trả Lời Của Mùa Thu

803 từ · ~5 phút đọc

Sự kiện cái chạm tay vô thanh đã thiết lập một giao ước mới giữa An Nhiên và Bách Ngôn. Cô đã bảo vệ bí mật của anh, và anh đã chấp nhận sự quan tâm đó. Sự yên tĩnh giữa họ giờ đây là một không gian riêng tư được bảo vệ cẩn mật, chỉ chứa đựng những hành động và cử chỉ tinh tế.

Một tuần sau, Thành phố Hải Giang chính thức bước vào mùa thu. Gió thổi mạnh hơn, và ánh sáng mặt trời trở nên vàng hơn, mềm mại hơn. An Nhiên luôn thích mùa thu, vì đó là mùa của sự tĩnh lặng và suy tư.

Sáng thứ Hai, An Nhiên đến lớp như thường lệ. Cô kéo ghế, ngồi xuống và mở sách vở. Cô đưa tay vào ngăn bàn của mình, nơi cô thường để cuốn sổ nhật ký và một vài cuốn sách tham khảo.

Ngón tay cô chạm vào một vật thể nhỏ, lạ lẫm, không phải là đồ dùng của cô.

Đó là một chiếc bút chì gỗ mới tinh. Nó khác biệt hoàn toàn với những chiếc bút chì thông thường: nó được làm bằng loại gỗ đắt tiền, có màu nâu đỏ ấm áp, và ở đầu bút có một móc kim loại nhỏ được khắc một hình chạm chìm: một nốt nhạc Si (B).

Chiếc bút chì nằm ngay ngắn trên cuốn sổ nhật ký của cô. An Nhiên biết, đây là một món quà vô thanh từ Bách Ngôn.

Anh đã đáp lại hành động của cô. Nếu An Nhiên đã dùng một cái chạm nhẹ để bảo vệ Cánh Cổng Gió Mùa của anh (tiếng đàn piano), thì Bách Ngôn đã dùng chiếc bút chì có khắc nốt nhạc để mời cô bước vào bên trong thế giới đó. Nốt Si, có lẽ là nốt chủ đạo của bản nhạc mà anh đang sáng tác.

An Nhiên cảm thấy một sự rung động ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay đến trái tim. Cô cẩn thận nhấc chiếc bút chì lên, cảm nhận độ trơn mịn và mùi thơm nhẹ của gỗ. Chiếc bút chì này giờ đây đã trở thành vật phẩm thiêng liêng nhất của cô.

Cô đưa mắt sang Bách Ngôn. Anh đã ngồi vào chỗ tự lúc nào. Anh đang tập trung đọc một tài liệu dày, ánh mắt anh hoàn toàn tĩnh lặng. Anh không nhìn cô, không có một dấu hiệu nào thừa nhận hành động vừa rồi. Nhưng An Nhiên biết, anh đang âm thầm quan sát sự phản ứng của cô.

Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt cuốn sổ nhật ký và chiếc bút chì mới vào giữa bàn, sát ranh giới vô hình giữa hai người. Cô không dùng chiếc bút chì ngay. Cô chỉ để nó ở đó, như một sự xác nhận về việc cô đã nhận được thông điệp của anh.

Giờ tự học buổi chiều, An Nhiên cần phác thảo một biểu đồ phức tạp cho môn Sinh học. Cô tìm kiếm cây bút chì cũ quen thuộc trong hộp bút của mình. Cô không thể tìm thấy nó.

Cô nhìn vào chiếc bút chì mới. Lưỡng lự một lát, cô quyết định sử dụng nó. Cây bút chì gỗ màu nâu đỏ đó, với nốt nhạc Si, giờ đây không chỉ là một món quà, mà là một công cụ để cùng nhau sáng tạo.

An Nhiên bắt đầu vẽ biểu đồ. Nét chì mềm mại, chính xác, trơn tru hơn hẳn so với chiếc bút chì cũ của cô.

Khi cô đang tập trung cao độ, một cái bóng nhẹ đổ xuống góc bàn.

Bách Ngôn đưa tay ra. Lần này, anh không gõ hay đưa vật gì. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt một chiếc gọt bút chì nhỏ, bằng bạc, bên cạnh tay cô.

An Nhiên ngước lên, ánh mắt cô bắt gặp đôi mắt anh. Lần này, anh nhìn cô. Ánh mắt anh thoáng qua một sự khuyến khích rất nhẹ, một sự chấp nhận vô thanh đối với việc cô đã sử dụng món quà của anh.

Anh không cần nói: Hãy dùng nó. Hãy tạo ra những điều tuyệt vời.

An Nhiên khẽ cúi đầu, một cử chỉ cảm ơn mà cô biết anh sẽ hiểu. Cô đặt chiếc bút chì vào chiếc gọt bạc. Âm thanh nhỏ và sắc nét của chiếc gọt vang lên, hòa vào sự yên tĩnh của lớp học.

Năm học đó, mùa thu ở Hải Giang trở nên ấm áp hơn. An Nhiên biết rằng, chiếc bút chì và nốt nhạc Si kia không chỉ là sự trả lời. Nó là một lời mời: Mời cô tiếp tục bước vào thế giới Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em của anh, nơi sự im lặng là ngôn ngữ, và những hành động nhỏ bé là lời hứa hẹn.