884 từ · ~5 phút đọc
Chiếc bút chì gỗ với nốt nhạc Si đã trở thành vật bất ly thân của An Nhiên. Nó là biểu tượng cho sự tin tưởng và sự đồng hành vô thanh của Bách Ngôn. Cô dùng nó để phác thảo sơ đồ, viết ghi chú, và đôi khi, chỉ đơn giản là để nó trên bàn như một điểm neo giữ sự bình yên.
Mối quan hệ của họ ở lớp học đã phát triển thành một hệ thống giao tiếp tinh xảo. Họ không cần nhìn nhau để biết đối phương đang cần gì, hay đang nghĩ gì.
Vào một buổi sáng lạnh lẽo, Bách Ngôn đến lớp với một vẻ ngoài hơi mệt mỏi. Ánh mắt anh không còn sự tập trung tuyệt đối thường ngày, mà thoáng chút lơ đãng. Anh ngồi xuống, bắt đầu mở sách, nhưng An Nhiên nhận ra anh đang làm một điều mà anh chưa từng làm: anh nhầm lẫn thứ tự các bước trong một công thức Hóa học phức tạp. Một sai sót nhỏ, nhưng lại là một sự kiện lớn đối với người luôn hoàn hảo như anh.
An Nhiên biết, Bách Ngôn đang phải đối mặt với áp lực lớn hơn từ thế giới bên ngoài, có lẽ là từ gia đình anh, về tương lai và sự nghiệp. Sự mệt mỏi này có lẽ đã ảnh hưởng đến cả sự giấu giếm đam mê của anh.
Cô muốn gửi cho anh một sự nhắc nhở tinh tế, một lời cổ vũ không lời, liên quan trực tiếp đến bí mật của anh.
An Nhiên lấy cuốn sổ tay bìa cứng của mình ra. Cô lật đến một trang trắng. Cô không viết chữ. Cô chỉ dùng chiếc bút chì gỗ có nốt nhạc Si mà anh tặng, và vẽ một hình ảnh đơn giản.
Đó là hình ảnh của một cây đàn Violin. Cô không phải là họa sĩ, nhưng nét chì cô dùng rất cẩn thận, đặc biệt tập trung vào các dây đàn. Cô cố tình vẽ các dây đàn bị căng ra một chút, sẵn sàng rung lên. Đó là một hình ảnh của sự căng tràn và khát khao được giải phóng.
Cô không để bức vẽ đó trên bàn. Cô xé nhẹ nhàng trang giấy đó ra, gấp làm đôi, và giấu nó trong lòng bàn tay.
Giờ giải lao, Bách Ngôn rời đi. Lần này anh đi rất nhanh, chỉ vài phút sau khi chuông vang lên. Anh không đi lên tầng thượng, mà đi thẳng ra sân trường, đứng một mình bên góc tường.
Đây là cơ hội của An Nhiên. Cô nhanh chóng lấy chiếc cặp tài liệu đen của Bách Ngôn đang nằm dưới chân bàn. Cô mở khóa kéo bên ngoài (nơi anh thường để những cuốn sách tham khảo).
Cô đặt tờ giấy có hình vẽ cây đàn Violin vào giữa hai cuốn sách dày nhất của anh. Cô đặt nó ở vị trí mà khi anh mở cặp ra để tìm tài liệu, anh chắc chắn sẽ chạm vào nó, sẽ thấy nó.
Cô hoàn tất công việc chỉ trong vài giây, sau đó đóng khóa cặp lại như cũ. Cô quay trở lại ghế ngồi, tim cô đập thình thịch vì sự mạo hiểm.
An Nhiên chờ đợi sự phản hồi. Cô biết Bách Ngôn sẽ mở cặp để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
Quả nhiên, khi giáo viên vào lớp, Bách Ngôn mở cặp tài liệu. Anh đưa tay vào, chạm vào tờ giấy. Anh nhẹ nhàng kéo nó ra.
Anh nhìn vào bức vẽ cây đàn Violin với các dây đàn căng. Lần này, sự điềm tĩnh thường ngày của anh bị phá vỡ hoàn toàn. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu trên hình vẽ. Nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh dường như đã tan biến. Thay vào đó là một tia sáng mạnh mẽ, như một dây đàn vừa được chạm vào.
Anh hiểu. An Nhiên đang nhắc nhở anh về đam mê của mình. Cô đang nói: Đừng từ bỏ. Hãy để dây đàn rung lên.
Bách Ngôn cẩn thận gấp đôi tờ giấy lại, nhét nó vào ngăn áo sơ mi bên ngực trái. Đây là một hành động chứa đựng sự trân trọng và riêng tư nhất. Anh không đặt nó vào hộp bút, mà giữ nó gần trái tim.
Anh quay sang nhìn An Nhiên. Ánh mắt anh giao nhau với ánh mắt cô. Lần này, ánh mắt anh không chỉ là sự chấp nhận hay sự cảm ơn. Đó là một sự cam kết vô thanh, một lời hứa rằng anh sẽ giữ vững niềm đam mê.
Anh đưa tay, gõ nhẹ lên mặt bàn ba tiếng. Khác biệt với hai tiếng gõ trước đó, ba tiếng gõ này nghe dứt khoát và mạnh mẽ hơn, như thể là sự khẳng định cho một quyết định quan trọng.
Sau đó, anh mỉm cười. Một nụ cười rất nhỏ, chỉ thoáng qua trên khóe môi, nhưng lại là nụ cười đầu tiên mà An Nhiên thấy từ anh. Nụ cười đó, dành riêng cho cô, ấm áp hơn bất kỳ tia nắng thu nào.
An Nhiên biết, cô đã thành công. Cô đã không chỉ chia sẻ sự yên tĩnh, cô đã cùng anh chiến đấu cho Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em của anh.