764 từ · ~4 phút đọc
Kể từ khi Bách Ngôn nhận được bức vẽ cây đàn Violin, sự bảo vệ Cánh Cổng Gió Mùa của họ đã trở thành một giao ước hai chiều. Anh giữ mẩu giấy trong ngăn áo ngực, và sự tập trung của anh đã trở lại, mạnh mẽ hơn trước.
Sự thay đổi nhỏ trong thái độ của Bách Ngôn đã thu hút sự chú ý. Anh không còn xa cách hoàn toàn nữa. Sự chú ý lặng lẽ của anh hướng về An Nhiên ngày càng rõ ràng, dù chỉ thông qua những hành động không lời.
Lớp 12/1 là lớp chuyên chọn, nơi áp lực cạnh tranh luôn ở mức cao. Mọi người đều cố gắng chứng minh sự ưu việt của mình. An Nhiên, với vẻ ngoài lặng lẽ và hơi mong manh, đôi khi trở thành đối tượng của sự ganh đua vô thanh từ một số bạn học khác. Họ thường cố tình để sách vở lấn sang bàn cô, hoặc để lại những lời nhận xét nhỏ, khó chịu lên góc bàn cô, nơi mà cô sẽ thấy.
Một buổi sáng, An Nhiên phát hiện ra một lời nhận xét bằng bút chì, nhỏ xíu nhưng sắc bén, được viết trên mép bàn gỗ của cô: “Chỉ biết đọc sách lãng mạn vô bổ.”
Cô cảm thấy một sự đau nhói. Cô không muốn phản ứng, chỉ muốn dùng cục tẩy xóa nó đi, nhưng cô biết điều đó sẽ cho thấy cô đã bị ảnh hưởng. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sổ nhật ký của mình lên che đi dòng chữ đó.
Bách Ngôn đã đến. Anh ngồi xuống, bắt đầu sắp xếp sách vở.
Anh không hề nhìn cô, nhưng An Nhiên biết, anh đã nhận ra sự bất thường. Anh nhận ra sự cứng nhắc trong tư thế ngồi của cô, và ánh mắt cô dán chặt vào mép bàn, nơi cuốn sổ đang che giấu dòng chữ.
Bách Ngôn lấy ra từ hộp bút kim loại của mình một chiếc thước kẻ thép dài và nặng.
Sau đó, anh thực hiện một hành động đơn giản, nhưng đầy quyền lực. Anh đặt chiếc thước kẻ thép đó dọc theo ranh giới vô hình giữa hai người trên mặt bàn, chính xác đến từng milimet.
Chiếc thước kẻ lạnh lẽo và cứng cáp, tạo ra một ranh giới vật lý rõ ràng. Anh không nói gì, không nhìn cô, chỉ đơn giản là đặt chiếc thước ở đó, như một lời tuyên bố vô thanh.
Chiếc thước thép không chỉ chia đôi bàn học. Nó chia đôi không gian, tạo ra một sự bảo vệ vững chắc cho lãnh thổ của An Nhiên. Nó là lời khẳng định rằng, “Đây là ranh giới của cô ấy. Không ai được phép vượt qua.”
Hành động này của Bách Ngôn đã phát huy tác dụng ngay lập tức. Những học sinh có ý đồ quấy rối đều dừng lại. Họ có thể thách thức sự lặng lẽ của An Nhiên, nhưng không ai dám thách thức sự lạnh lùng và uy quyền của Bách Ngôn. Chiếc thước thép đó, trong sự im lặng của lớp học, trở thành một biểu tượng của sự bảo vệ.
An Nhiên cảm thấy tim mình như được bao bọc bởi một lớp vỏ ấm áp. Cô không cần cảm ơn anh. Cô chỉ cần đặt nhẹ ngón tay lên mép chiếc thước thép, một cái chạm thừa nhận và biết ơn.
Bách Ngôn vẫn tập trung giải quyết bài toán của mình. Nhưng cô biết, anh đã cảm nhận được cái chạm tay cô.
Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Bách Ngôn là người đứng dậy trước. Anh cẩn thận thu dọn sách vở, và khi anh nhấc chiếc thước thép lên, anh không đặt nó vào hộp bút.
Anh dùng chiếc thước thép đó, nhẹ nhàng gõ nhẹ một nhịp duy nhất lên dòng chữ bút chì bị che lấp trên mép bàn. Sau đó, anh đặt thước trở lại hộp bút.
An Nhiên biết, anh không chỉ bảo vệ, anh còn muốn cô giải phóng khỏi nỗi bận tâm đó.
Cô lấy cục tẩy, và xóa sạch dòng chữ khó chịu kia, dưới sự bảo vệ của sự im lặng của Bách Ngôn.
Khi anh bước ra khỏi cửa, An Nhiên nhìn vào ranh giới trên bàn. Ranh giới vật lý đã biến mất, nhưng ranh giới tinh thần mà anh đã tạo ra vẫn còn đó. Cô biết, trong thế giới Cánh Cổng Gió Mùa này, anh đã chọn cô, và sự yên tĩnh của anh chính là sự bảo vệ vững chắc nhất.