MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về EmChương 10: Vị Ngọt Của Sự Chăm Sóc

Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em

Chương 10: Vị Ngọt Của Sự Chăm Sóc

876 từ · ~5 phút đọc

Sự bảo vệ của chiếc thước kẻ thép đã củng cố sự tin tưởng của An Nhiên dành cho Bách Ngôn. Cô nhận ra rằng, sự lạnh lùng của anh chỉ là một bức tường bên ngoài. Bên trong Cánh Cổng Gió Mùa ấy, anh là một người tinh tế, sẵn sàng dùng sự im lặng và hành động để bảo vệ người anh quan tâm.

An Nhiên bắt đầu quan sát những thói quen hàng ngày của anh với sự chú ý của một người thân mật. Cô nhận thấy Bách Ngôn luôn mang theo một hộp sữa tươi đóng hộp nhỏ trong cặp, nhưng hầu như không bao giờ ăn vặt hoặc uống thêm thứ gì khác trong giờ tự học dài. Gần đây, vì áp lực học tập và bí mật bị che giấu, anh dường như càng ngày càng gầy đi, và có những dấu hiệu mệt mỏi mà ngay cả sự lạnh lùng cũng không che giấu được.

An Nhiên muốn đáp lại sự bảo vệ của anh bằng sự chăm sóc. Cô muốn gửi đến anh một sự nhắc nhở về việc tự chăm sóc bản thân, một cách vô thanh và không gây áp lực.

Sáng hôm đó, An Nhiên đến lớp sớm hơn mọi ngày. Cô mở ba lô của mình. Cô lấy ra một thanh Sô cô la đen nhỏ, loại cao cấp, hàm lượng cacao cao. Vị đắng nhẹ của nó sẽ giúp anh tập trung, và năng lượng của nó sẽ giúp anh vượt qua buổi sáng dài.

Cô không để nó trong ngăn bàn. Cô cẩn thận đặt thanh Sô cô la đó vào hộp bút kim loại của Bách Ngôn. Cô biết, anh luôn mở hộp bút ngay khi ngồi xuống để lấy bút chì. Đó là một cách để đảm bảo anh sẽ thấy nó.

Cô đặt thanh Sô cô la ở một góc kín đáo, sau đó nhanh chóng ngồi vào chỗ, đợi anh đến. Tim cô đập rộn ràng vì sự mạo hiểm.

Bách Ngôn bước vào lớp, điềm tĩnh như một chiếc đồng hồ được lên dây cót. Anh ngồi xuống, kéo chiếc hộp bút kim loại ra.

An Nhiên cố tình dán mắt vào cuốn sách của mình, nhưng toàn bộ nhận thức của cô đều hướng về anh.

Bách Ngôn mở hộp bút. Ánh mắt anh dừng lại. Anh nhìn thấy thanh Sô cô la đen được đặt một cách lạ lùng giữa bút và thước của anh.

Anh đưa tay, cẩn thận nhấc thanh Sô cô la lên. Anh nhìn nó, sau đó anh quay đầu.

Ánh mắt anh chạm vào cô.

Đó là một cái nhìn kéo dài hơn bất cứ cái nhìn nào trước đây. Nó không còn là sự tĩnh lặng nghi vấn, mà là một ánh nhìn chứa đựng sự thừa nhận và sự mềm mại không thể che giấu. Anh biết, đây là sự trả lời của cô cho sự bảo vệ của anh. Cô đang nói: Em nhận ra anh mệt mỏi. Xin hãy chăm sóc bản thân.

Sau đó, anh đưa tay, nhẹ nhàng đặt thanh Sô cô la vào túi áo sơ mi bên ngực trái, cùng chỗ với bức vẽ cây đàn Violin. Món quà nhỏ bé này đã được nâng tầm thành một bí mật riêng tư, một lời hứa được bảo vệ gần trái tim.

Anh không mở nó ra ngay. Anh bắt đầu làm bài tập, nhưng An Nhiên nhận ra một sự thay đổi nhỏ. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh đã giảm bớt, và anh tập trung hơn.

Giờ giải lao. Lớp học ồn ào. An Nhiên đang làm bài.

Bách Ngôn đột nhiên dừng lại. Anh lấy thanh Sô cô la từ túi áo ra. Anh bóc nó ra một cách cẩn thận, không gây tiếng động.

Anh đưa một miếng nhỏ vào miệng mình. Vị đắng và ngọt hòa quyện vào nhau.

Sau đó, anh đưa tay, bẻ đôi thanh Sô cô la còn lại. Anh nhẹ nhàng trượt một nửa về phía bàn của An Nhiên.

Anh không nói gì. Không có ánh mắt nào. Anh chỉ để nó ở đó, trên ranh giới vừa được anh bảo vệ bằng chiếc thước thép hôm trước.

An Nhiên nhìn vào nửa thanh Sô cô la. Cô hiểu. Đó không chỉ là sự trả ơn. Đó là sự chia sẻ. Anh không cần sự chăm sóc một mình. Anh muốn cô cùng chia sẻ khoảnh khắc ngọt ngào đó. Cánh Cổng Gió Mùa của anh đã mở rộng, mời cô bước vào, không chỉ để nghe bí mật, mà còn để chia sẻ sự ngọt ngào.

An Nhiên mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, lần đầu tiên cô cảm thấy hoàn toàn tự do khi mỉm cười trong lớp học này. Cô cầm nửa thanh Sô cô la, và cắn một miếng nhỏ. Vị đắng của cacao, giờ đây, lại ngọt ngào một cách kỳ lạ.

Họ tiếp tục làm việc, trong sự yên tĩnh chung. Nhưng sự yên tĩnh đó đã được lấp đầy bằng vị ngọt, sự bảo vệ và sự thấu hiểu.

Giai đoạn 1 đã kết thúc. Họ đã vượt qua sự xa lạ để xây dựng một sự gắn kết vô thanh dựa trên những bí mật được chia sẻ và những hành động tinh tế.