MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về EmChương 11: Khán Giả Duy Nhất Trên Tầng Thượng

Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em

Chương 11: Khán Giả Duy Nhất Trên Tầng Thượng

712 từ · ~4 phút đọc

Sau nụ cười chấp nhận và thanh Sô cô la được chia đôi, mối quan hệ vô thanh giữa An Nhiên và Bách Ngôn đã tiến thêm một bước dài. Họ không còn chỉ là bạn cùng bàn; họ là những người giữ bí mật và những người đồng hành trong sự yên tĩnh.

An Nhiên đã giữ lời hứa của mình. Cứ vào chiều thứ Ba hàng tuần, cô luôn nán lại lớp sau giờ tan học. Cô nhẹ nhàng đi lên cầu thang phụ, đứng nép mình sau bức tường gần cánh cửa kim loại dẫn lên tầng thượng. Cô không dám mở cửa, cô chỉ đứng đó, lắng nghe.

Tiếng đàn piano cũ kỹ vang lên, không hoàn hảo nhưng đầy cảm xúc. Tiếng đàn lúc này không còn mang sự giận dữ hay khao khát thoát ly đơn thuần nữa. Nó đã mang thêm những nốt trầm của sự bình yên, những nốt cao của sự hy vọng. An Nhiên nhận ra, âm nhạc của anh đã bắt đầu thay đổi, trở nên mềm mại và sâu lắng hơn, như thể anh đang tìm thấy sự hài lòng trong việc bày tỏ cảm xúc của mình.

Cô biết, anh đang chơi cho chính anh nghe, nhưng sự tồn tại thầm lặng của cô, ngay dưới bậc thang, là một sự cho phép vô hình để anh tiếp tục. Cô là khán giả duy nhất trong phòng hòa nhạc bí mật của anh.

Hôm nay, buổi biểu diễn kéo dài hơn thường lệ. Bách Ngôn dường như đang thử nghiệm một đoạn nhạc mới, một nhịp điệu nhanh và phức tạp hơn, đầy những cảm xúc dồn nén. Tiếng đàn đột ngột dừng lại. Có lẽ anh đã bế tắc ở một nốt nhạc nào đó.

An Nhiên chờ đợi. Cô nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ của anh, tiếng ghế gỗ bị kéo đi.

Sau vài phút im lặng, Bách Ngôn rời đi. Anh khóa cánh cửa kim loại lại, nhưng An Nhiên biết, anh đã dùng chiếc móc chìa khóa nhỏ của mình để khóa nó hờ hững như mọi khi.

Khi cô chắc chắn anh đã xuống hết cầu thang, An Nhiên mới bước ra. Cô đi đến cánh cửa kim loại, chạm tay vào mặt cửa lạnh lẽo.

Cô nhìn thấy nó. Dưới khe cửa, nơi ánh đèn hành lang không chiếu tới, có một vật thể nhỏ được đặt ở đó.

Đó là một chiếc móc khóa hình chiếc chìa khóa cổ điển, loại móc nhỏ, làm bằng đồng thau đã cũ. Chiếc chìa khóa này không dùng để mở cửa, nhưng nó lại là một vật có ý nghĩa đặc biệt.

An Nhiên khẽ chạm vào nó. Nó vẫn còn hơi ấm của tay anh.

Bên dưới chiếc móc khóa, Bách Ngôn đã cẩn thận đặt một tờ giấy nhỏ.

Tờ giấy không có chữ. Nó chỉ có một chuỗi ký hiệu được vẽ bằng bút chì: Nốt Si (B) – Nốt Mi (E) – Lặp lại (Repeat sign).

An Nhiên hiểu ngay lập tức. Đây là một đoạn nhỏ trong bản nhạc mà anh đang mắc kẹt. Anh đã để lại nó ở đây, ở Cánh Cổng Gió Mùa của anh. Anh đang mời cô giải mã, hoặc ít nhất, anh đang chia sẻ sự bế tắc của mình. Anh đang nói: Em là người duy nhất có thể hiểu. Hãy giúp anh tìm ra sự tiếp nối.

Cô cẩn thận nhặt chiếc móc khóa và tờ giấy lên. Chiếc chìa khóa cổ điển đó không phải là chìa khóa vật lý, mà là chìa khóa tinh thần cho Cánh Cổng Gió Mùa của anh.

An Nhiên nhìn chằm chằm vào chuỗi ký hiệu. Si – Mi, hai nốt nhạc tượng trưng cho sự gắn kết vô thanh của họ (Si là nốt nhạc trên chiếc bút chì, Mi là nốt nhạc trên mẩu giấy đầu tiên). Anh đã đưa ra vấn đề, và cô cần phải tìm ra giải pháp cho sự tiếp nối của mối quan hệ này.

An Nhiên cất chiếc chìa khóa và tờ giấy vào cuốn sổ nhật ký của mình. Cô biết, đã đến lúc cô phải làm nhiều hơn là chỉ lắng nghe. Cô cần phải đáp lại âm nhạc của anh bằng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn.