MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về EmChương 13: Khoảng Trống Trên Chiếc Ghế Dài

Cánh Cổng Gió Mùa Thuộc Về Em

Chương 13: Khoảng Trống Trên Chiếc Ghế Dài

881 từ · ~5 phút đọc

Sau khi An Nhiên đặt nốt Sol bằng bút chì màu xanh lục, âm nhạc của Bách Ngôn đã có sự thay đổi rõ rệt, trở nên hài hòa và ổn định hơn. Sự gắn kết giữa họ thông qua những bí mật và những món quà vô thanh ngày càng sâu sắc.

Bách Ngôn vẫn duy trì vẻ ngoài xa cách ở lớp học, nhưng An Nhiên nhận thấy một sự thay đổi nhỏ trong thói quen nghỉ ngơi của anh. Anh không còn vội vã rời khỏi lớp ngay sau giờ học nữa. Anh bắt đầu dành thời gian ở lại trong giờ nghỉ trưa, đọc sách hoặc làm bài tập bổ sung.

An Nhiên thường mang theo bữa trưa nhẹ được chuẩn bị sẵn và ăn một mình trong lớp học yên tĩnh. Cô thích không gian đó, nơi cô có thể tự do suy nghĩ mà không bị làm phiền.

Hôm đó là một buổi trưa nắng đẹp. An Nhiên ngồi tại bàn, cẩn thận mở hộp thức ăn.

Bách Ngôn ngồi cách cô hai dãy bàn, ngay cạnh cửa sổ. Anh đang đọc một cuốn sách chuyên ngành bằng tiếng Anh.

Sau khi ăn xong, An Nhiên lấy ra một cuốn sách văn học mà cô yêu thích. Cô cần một sự phân tâm nhẹ nhàng trước khi quay lại với những con số khô khan.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bách Ngôn đã đứng dậy. Anh không rời khỏi lớp. Anh đi về phía cuối phòng học, nơi có một chiếc ghế dài cũ kỹ được đặt sát tường, dành cho học sinh nghỉ ngơi.

Bách Ngôn ngồi xuống. Anh không dựa lưng, giữ tư thế thẳng tắp như đang ngồi trên ghế học. Anh tiếp tục đọc cuốn sách của mình.

An Nhiên cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi. Anh đang cố tình ở lại trong cùng một không gian với cô, chia sẻ sự yên tĩnh của buổi trưa này.

An Nhiên do dự một lát. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ngồi gần anh hơn, muốn chia sẻ sự yên tĩnh của mình với sự yên tĩnh của anh. Cô muốn kiểm tra xem, liệu Cánh Cổng Gió Mùa đã mở ra đủ rộng để họ có thể chia sẻ một không gian chung hay chưa.

Cô nhẹ nhàng đứng dậy. Cô cầm theo cuốn sách của mình và đi về phía cuối lớp.

Chiếc ghế dài đủ rộng cho bốn người ngồi. Bách Ngôn đang ngồi ở một đầu, để lại một khoảng trống rộng rãi ở giữa.

An Nhiên đi đến. Cô không ngồi sát anh. Cô chọn vị trí ở đầu đối diện của chiếc ghế dài, giữ một khoảng cách lịch sự.

Cả hai cùng ngồi trên một chiếc ghế, nhưng họ cách nhau khoảng cách của sự yên tĩnh.

Bách Ngôn vẫn tiếp tục đọc. Anh không ngẩng đầu lên, không có dấu hiệu ngạc nhiên hay phản đối. Sự chấp nhận hoàn toàn này làm trái tim An Nhiên nhẹ nhõm.

An Nhiên mở sách ra. Cô đọc, nhưng cô cũng cảm nhận sự tồn tại của anh. Cô nghe thấy tiếng giấy mỏng manh của cuốn sách Tiếng Anh anh đang đọc, nghe thấy nhịp thở đều đặn của anh.

Sau khoảng mười lăm phút, một cô gái trong lớp đi vào. Cô ta đang tìm kiếm An Nhiên để hỏi về một bài tập. Cô ta nhìn thấy An Nhiên và Bách Ngôn đang ngồi chung trên chiếc ghế dài, giữ khoảng cách, cùng đọc sách trong sự im lặng. Cô ta tỏ vẻ ngạc nhiên và hơi khó chịu.

Cô gái đó đi thẳng đến chỗ An Nhiên, định hỏi.

Đúng lúc đó, Bách Ngôn đưa tay ra.

Anh không nói gì. Anh chỉ nhẹ nhàng đưa chân về phía trước một chút, đặt chúng xuống sàn, hơi nghiêng người. Động tác nhỏ này đã vô tình (hay cố ý) thu hẹp khoảng trống giữa anh và An Nhiên, khiến chiếc ghế dài trông như thể nó chỉ còn chỗ cho hai người họ.

Cô gái kia lập tức dừng lại. Cô ta nhìn vào khuôn mặt điềm tĩnh của Bách Ngôn, nhìn vào chiếc ghế dài đã bị "thu hẹp," và cảm nhận được sự bảo vệ vô hình. Cô ta không dám làm phiền sự yên tĩnh đó nữa. Cô ta ngập ngừng một lát, sau đó quay đi, quyết định hỏi người khác.

An Nhiên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hành động này của Bách Ngôn không phải là sự thô lỗ, mà là sự bảo vệ lãnh thổ tuyệt đối. Anh đã dùng cơ thể mình, dùng sự hiện diện của mình, để tạo ra một vùng an toàn chỉ dành cho hai người họ.

Sau khi cô gái kia đi khuất, Bách Ngôn không hề di chuyển. Khoảng cách vật lý giữa họ vẫn được thu hẹp.

An Nhiên nhắm mắt lại. Cô biết, anh đã chính thức mời cô vào không gian cá nhân của anh. Anh đã thiết lập một sự đồng hành mới, một sự yên tĩnh mà họ cùng nhau chia sẻ, nơi không ai khác được phép bước vào.

Cô nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một chút, một động tác tinh tế, để chiếc bóng của cô nằm gọn trong tầm bảo vệ của anh.