678 từ · ~4 phút đọc
Thành phố Hải Giang bắt đầu đón những đợt gió lạnh đầu tiên, báo hiệu mùa đông sớm. An Nhiên, vốn là người dễ bị lạnh, thường cuộn mình trong áo len dày, nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh len lỏi vào chân tay. Cô thích ngồi gần cửa sổ để nhìn ra ngoài, nhưng điều đó cũng có nghĩa là cô phải chịu đựng những đợt gió lùa lạnh buốt.
Bách Ngôn, với sự điềm tĩnh và thể chất khỏe mạnh, dường như không bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi của thời tiết. Anh vẫn mặc áo sơ mi gọn gàng, cổ áo cài khuy trên cùng.
Một buổi sáng thứ Tư, khi lớp học vẫn còn trống trải, An Nhiên ngồi tại bàn, cố gắng làm ấm bàn tay lạnh buốt của mình bằng cách xoa xoa chúng. Cô cảm thấy hơi khó chịu và mất tập trung.
Bách Ngôn bước vào lớp. Anh ngồi xuống.
Sau khi mở sách vở, anh đột nhiên đưa tay vào ngăn bàn của mình. Anh lấy ra một vật thể, không phải là sách hay bút, mà là một chiếc khăn len màu xám than, dệt kim đơn giản nhưng dày dặn.
An Nhiên ngạc nhiên. Cô chưa bao giờ thấy anh dùng khăn len.
Bách Ngôn nhẹ nhàng gấp đôi chiếc khăn len đó lại, tạo thành một miếng đệm hình chữ nhật.
Anh không nhìn cô, nhưng An Nhiên biết, anh đang làm gì đó. Anh đưa tay qua ranh giới bàn.
Anh nhẹ nhàng đặt miếng khăn len gấp đôi đó lên trên tay cầm của chiếc cốc giữ nhiệt bằng sứ của An Nhiên, nơi tay cô thường chạm vào để uống nước.
Hành động này là một sự sắp đặt vật lý tinh tế. Anh không đưa khăn cho cô quàng cổ. Anh biến chiếc khăn thành một lớp cách nhiệt cho tay cô, nơi cô thường xuyên chạm vào vật lạnh. Anh đã quan sát thói quen uống nước của cô và nhận ra sự khó chịu của cô.
An Nhiên nhìn vào miếng khăn len xám than ấm áp. Nó vẫn còn giữ hơi ấm rất nhẹ từ ngăn bàn kín của anh. Sự ấm áp này lan tỏa đến bàn tay cô ngay lập tức.
Cô cảm thấy xúc động đến nghẹn lời. Anh luôn tìm ra cách tinh tế và hiệu quả nhất để chăm sóc cô mà không cần bất kỳ lời nói nào. Anh đang nói: Anh thấy em lạnh. Anh muốn bảo vệ em khỏi cái lạnh đó.
An Nhiên cẩn thận cầm chiếc cốc, tay cô được bao bọc bởi lớp len mềm mại.
Cô cúi đầu, lấy ra chiếc bút chì gỗ có nốt nhạc Si mà anh tặng. Cô không dùng nó để viết, cô dùng nó để chạm nhẹ lên cạnh cốc giữ nhiệt. Đó là sự thừa nhận và lời cảm ơn sâu sắc nhất cô có thể gửi đến anh.
Bách Ngôn tiếp tục làm bài tập, anh không hề phản ứng. Nhưng An Nhiên nhận thấy anh đã đưa tay vào ngăn kéo và lấy ra một cuốn sổ da. Anh mở nó ra, không phải để viết nhạc, mà để lấy một vật gì đó.
Anh lôi ra chiếc móc khóa hình chiếc chìa khóa cổ điển mà anh đã tặng cô hôm trước. Anh đặt nó lên mặt bàn.
Anh dùng ngón tay thon dài của mình, gõ nhẹ một nhịp lên chiếc móc khóa, sau đó anh gõ nhẹ hai nhịp lên chiếc khăn len của cô.
Một nhịp (khóa/bí mật) và hai nhịp (ấm áp/chăm sóc). Đó là một thông điệp vô thanh: Sự chăm sóc này là chìa khóa cho bí mật của chúng ta.
Sau đó, anh thu lại chiếc móc khóa. Chiếc khăn len vẫn ở đó, bảo vệ tay cô khỏi cái lạnh của sứ.
An Nhiên biết, chiếc khăn len này không chỉ là một vật giữ ấm. Nó là một sợi ấm kết nối hai người trong Cánh Cổng Gió Mùa lạnh lẽo của mùa đông sớm, một lời hứa vô thanh về sự quan tâm không ngừng.