Thành phố S vào mùa thu luôn mang một vẻ bảng lảng, sương mù bao phủ những tòa nhà chọc trời như những gã khổng lồ đang ngái ngủ. Nhưng tại Thư viện Trung tâm thành phố – một công trình kiến trúc từ thời dân quốc với những bức tường gạch đỏ bám rêu – bầu không khí lại cô đặc một mùi vị hoàn toàn khác: mùi của thời gian và sự mục nả.
Lý Mục đẩy chiếc xe chở sách cũ đi qua những dãy hành lang hun hút. Tiếng bánh xe lạch cạch vang dội vào không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Lý Mục là một người đàn ông ngoài ba mươi, dáng người gầy thanh mảnh, gương mặt luôn duy trì một vẻ bình thản đến mức kỳ lạ. Đồng nghiệp thường nói đùa rằng nếu có một quả bom nổ ngay bên cạnh, có lẽ Lý Mục cũng chỉ bình thản chỉnh lại gọng kính rồi hỏi xem có ai bị thương không.
Anh không phải người kiêu ngạo, anh chỉ đơn giản là không cảm nhận được những hỉ nộ ái ố như người thường. Các bác sĩ tâm thần gọi đó là hội chứng suy giảm cảm xúc bẩm sinh. Nhưng bù lại, tạo hóa cho anh một trí nhớ máy móc tuyệt đối. Anh có thể nhớ rõ vị trí của từng cuốn sách trong hàng triệu cuốn ở đây, thậm chí là số vết xước trên mặt bàn gỗ ở góc phòng đọc.
"Tách... Tách..."
Lý Mục dừng khựng lại ở dãy kệ số 14, khu vực lưu trữ những bản thảo cổ quý hiếm. Âm thanh đó không giống tiếng nước rò rỉ từ đường ống cũ. Nó đặc hơn, nặng nề hơn.
Anh đưa ánh đèn pin quét qua những gáy sách bọc da cũ kỹ. Ánh sáng dừng lại ở một khoảng không phía trên cao. Một đôi giày vải đen lủng lẳng trong không trung. Lý Mục từ tốn ngước mắt lên.
Trên đỉnh giá sách cao gần ba mét, Chu Đại – người quản lý ca đêm vốn dĩ phải đang ngồi ở phòng bảo vệ – đang bị treo ngược bởi một sợi dây thừng mảnh đến mức gần như vô hình. Kinh khủng hơn, đôi mắt của Chu Đại đã biến mất, chỉ còn lại hai hốc đen ngòm sâu hoắm.
Trong tình huống này, một người bình thường sẽ hét lên và bỏ chạy, nhưng Lý Mục chỉ cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng – một phản ứng sinh học thuần túy của cơ thể trước nguy hiểm. Anh nhìn xuống sàn nhà. Máu từ hốc mắt người chết chảy xuống, nhưng thay vì loang lổ, chúng dường như đang bị dẫn dắt bởi những rãnh nhỏ li ti mà ai đó đã khắc sẵn trên sàn gỗ từ trước.
Dòng máu chảy thành một chữ Hán cổ: "Tội" (罪).
"Thật là một cách sắp đặt kỳ công," Lý Mục thì thầm. Anh nhận ra vị trí của xác chết và chữ viết này tạo thành một góc chính xác với hướng chính Bắc của tòa nhà.
Đúng lúc đó, một bàn tay thô ráp đặt lên vai anh.
"Cậu thanh niên, trong trường hợp này, việc đầu tiên là nên nôn ra một chút cho giống người bình thường, sau đó là gọi cảnh sát."
Lý Mục quay lại. Đó là Trần Lão, một cựu cảnh sát hình sự đã nghỉ hưu, hiện đang làm nhân viên tư vấn an ninh cho thư viện. Trần Lão có gương mặt sạm nắng với những vết chân chim sâu hoắm quanh mắt, tay ông vẫn còn kẹp một điếu thuốc chưa châm.
"Ông Trần, nạn nhân tử vong khoảng 15 phút trước. Kẻ thủ ác không dùng tay không để lấy mắt, mà dùng một loại dụng cụ có độ chính xác của phẫu thuật," Lý Mục bình thản báo cáo như thể đang kiểm kê sách.
Trần Lão nheo mắt nhìn thi thể, rồi nhìn sang Lý Mục. Ông đã phá hàng trăm vụ án, gặp qua hàng nghìn loại người, nhưng gã thanh niên này luôn khiến ông thấy khó hiểu.
"Cậu không sợ sao?"
"Tôi không biết sợ là gì, ông Trần ạ. Nhưng tôi thấy có gì đó không ổn. Chữ 'Tội' kia... nó không chỉ là một lời buộc tội. Nó là một phần của cái gì đó lớn hơn."
Lý Mục quỳ xuống, quan sát kỹ hai đồng xu cổ được nhét vào hốc mắt nạn nhân thay cho con ngươi. Đó là đồng tiền thời Càn Long, nhưng trên mặt đồng tiền có khắc thêm những ký hiệu ngoằn ngoèo bằng máu khô.
"Phong thủy trấn hồn," Trần Lão lẩm bẩm, sắc mặt ông chợt tái đi. "Khốn kiếp, bọn chúng lại xuất hiện rồi."
"Bọn chúng?" Lý Mục bắt lấy từ khóa đó ngay lập tức.
"Chuyện này không phải việc của cậu, tiểu Mục. Đi gọi cảnh sát đi. Đừng nói gì về những đồng xu này, cứ bảo là cậu không thấy rõ."
Nhưng đã quá muộn. Khi Lý Mục đứng dậy, anh nhận thấy những chữ số trên gáy sách của dãy kệ số 14 bắt đầu thay đổi. Trong trí nhớ của anh, cuốn sách ở vị trí đó phải có mã số 892.4. Nhưng giờ đây, những con số dường như đang tự sắp xếp lại, biến thành một dãy tọa độ địa lý.
Đó là tọa độ của Hồ Tâm, nằm ngay giữa công viên trung tâm thành phố.
"Ông Trần, nếu tôi không lầm, vụ tiếp theo sẽ xảy ra sau 24 giờ nữa, tại Hồ Tâm," Lý Mục nói, ánh mắt anh lần đầu tiên ánh lên một tia tò mò lạnh lẽo.
Trần Lão nhìn anh trân trối. Ông biết rằng cuộc đời bình lặng của chàng thủ thư này đã chính thức kết thúc từ giây phút này. Một vòng xoáy của những âm mưu cổ xưa đã bắt đầu vận hành, và Lý Mục – gã trai không cảm xúc – chính là mắt xích mà định mệnh đã chọn.