MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCanh Gác Trong ĐêmChương 2: MÊ CUNG DƯỚI LÒNG ĐẤT

Canh Gác Trong Đêm

Chương 2: MÊ CUNG DƯỚI LÒNG ĐẤT

868 từ · ~5 phút đọc

Tiếng còi cảnh sát xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu phố cổ. Đèn xanh đỏ nhấp nháy trên những bức tường gạch đỏ, tạo nên một khung cảnh ma mị và hỗn loạn. Lý Mục đứng ngoài vòng dây phong tỏa, quan sát các nhân viên pháp y đưa thi thể của Chu Đại đi.

Trần Lão đứng cạnh anh, rít một hơi thuốc thật sâu rồi nhả khói vào không trung.

"Tiểu Mục, cậu có tin vào những thứ mà khoa học không giải thích được không?" Trần Lão đột ngột hỏi.

Lý Mục lắc đầu: "Khoa học chỉ là tập hợp của những quy luật chúng ta đã hiểu. Những thứ chưa giải thích được đơn giản là vì chúng ta chưa tìm ra công thức cho chúng."

"Cậu đúng là đồ cứng đầu," Trần Lão cười khổ. "Nhưng cái 'công thức' mà cậu sắp đối mặt có thể sẽ bẻ gãy mọi logic cậu từng có đấy. Nghe này, cái chết của Chu Đại không phải vì thù hằn cá nhân. Ông ta là một 'Người canh giữ'. Thư viện này được xây dựng trên một trong tám cửa ngõ của trận pháp bát quái trấn giữ Thành phố S."

Lý Mục im lặng, trí não anh đang xoay chuyển dữ dội. Anh nhớ lại lịch sử xây dựng thư viện. Nó được xây vào năm 1920, do một kiến trúc sư bí ẩn người Hoa thiết kế. Nếu nhìn từ trên cao, kiến trúc của tòa nhà hoàn toàn không cân đối, nhưng nếu áp dụng sơ đồ địa mạch, nó lại nằm ngay trên "huyệt nhãn".

"Tại sao lại là mắt?" Lý Mục hỏi.

"Lục căn: Mắt, Tai, Mũi, Lỡi, Thân, Ý," Trần Lão hạ thấp giọng. "Kẻ sát nhân đang thu thập lục căn của những người canh giữ để phá bỏ phong ấn. Chu Đại mất mắt, nghĩa là 'Nhãn căn' đã bị phá."

Sáng hôm sau, bất chấp sự ngăn cản của Trần Lão, Lý Mục tìm đến Hồ Tâm đúng như tọa độ anh đã nhìn thấy trên gáy sách. Hồ Tâm là một hồ nước nhân tạo lớn, giữa hồ có một hòn đảo nhỏ với một ngôi miếu cổ thờ Long Vương.

Hôm nay là ngày rằm, sương mù trên mặt hồ dày đặc hơn thường lệ. Lý Mục thuê một chiếc thuyền nhỏ tự chèo ra đảo. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt nước bốc lên khiến da gà anh nổi lên, nhưng tâm trí anh vẫn tỉnh táo một cách kỳ lạ.

Khi bước chân lên hòn đảo nhỏ, anh thấy một gã đàn ông đang ngồi câu cá ở phía đông. Gã đeo một chiếc kính đen sẫm màu, dù trời đang đầy sương. Bên cạnh gã không có giỏ cá, chỉ có một bát nhang đang cháy dở.

"Cậu đến sớm hơn tôi nghĩ," gã mù nói, giọng khàn khàn như tiếng hai miếng kim loại cọ vào nhau.

"Ông là ai?" Lý Mục bước lại gần, giữ một khoảng cách an toàn.

"Người ta gọi tôi là Lão Mù. Nhưng mắt tôi không mù, tôi chỉ dùng chúng để nhìn những thứ mà người sáng mắt không thấy được," gã bỏ kính ra. Đôi mắt gã trắng dã, không có con ngươi, trông hệt như hai quả cầu pha lê bị đục. "Lý Mục, cậu có biết tại sao cậu không có cảm xúc không?"

Câu hỏi của gã mù khiến Lý Mục khựng lại. Đây là bí mật lớn nhất cuộc đời anh.

"Vì trái tim của cậu không thuộc về thân xác này," Lão Mù cười khà khà. "Nó đang được dùng để làm 'linh hồn' cho trận pháp của thành phố này. Cậu chỉ là một cái xác không hồn được nuôi dưỡng bằng hơi thở của địa mạch."

Một cơn đau nhói đột ngột xuyên qua lồng ngực Lý Mục. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là một cảm giác trống rỗng đến cực hạn.

"Đừng nghe gã nói bậy!" Tiếng của Trần Lão vang lên từ phía sau. Ông đã theo đuôi Lý Mục từ lúc nào. Trần Lão rút khẩu súng lục ra, chĩa thẳng vào Lão Mù. "A Tát, ngươi lại định lừa gạt thêm một mạng người nữa sao?"

Lão Mù – người được gọi là A Tát – không hề sợ hãi. Gã chỉ tay xuống mặt nước hồ.

"Nhìn kìa, 'Nhĩ căn' (tai) đến rồi."

Từ dưới mặt nước xanh thẳm, một luồng khí đen cuộn lên. Một tiếng chuông đồng vang lên trầm đục từ dưới đáy hồ. Lý Mục cảm thấy tai mình như bị ai đó đâm mạnh vào. Anh quỳ thụp xuống, máu bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai.

Trong cơn đau đớn, anh nhìn thấy dưới mặt hồ không phải là cá, mà là hàng ngàn tai người đang trôi nổi, tụ lại thành một hình thù quái dị.

Trần Lão nổ súng, nhưng viên đạn đi xuyên qua bóng đen của Lão Mù như xuyên qua sương mù. Lão Mù đã biến mất, chỉ để lại một câu nói văng vẳng:

"Muốn giữ lại thành phố này, hãy tìm đến căn hầm số 0 của bệnh viện tâm thần phía Tây. Ở đó có câu trả lời cho sự vô cảm của ngươi."