Cơn đau ở tai dịu đi khi Lý Mục tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ của mình. Trần Lão đang ngồi bên cạnh, tay cầm một chén trà nóng nghi ngút khói.
"Ông đã mang tôi về?" Lý Mục hỏi, giọng vẫn còn hơi run.
"Cậu đã ngất đi ngay sau khi Lão Mù biến mất. Cái hồ đó... nó không còn là hồ nước bình thường nữa rồi," Trần Lão thở dài. "Cảnh sát vừa báo cáo, sáng nay họ tìm thấy thi thể của một nhạc công nổi tiếng ở nhà hát thành phố ngay bên bờ hồ. Anh ta bị cắt mất đôi tai."
Lý Mục ngồi dậy, anh không quan tâm đến vết thương, tâm trí anh chỉ xoay quanh lời nói của Lão Mù. "Trái tim của tôi... và căn hầm số 0. Ông Trần, ông biết gì về bệnh viện tâm thần phía Tây?"
Trần Lão im lặng một hồi lâu. Ông biết nếu không nói sự thật, gã thanh niên lì lợm này cũng sẽ tự mình tìm đến chỗ chết.
"Đó từng là nơi thực hiện những thí nghiệm về tâm linh vào những năm 80. Cha của cậu... Lý Văn, từng là viện trưởng ở đó."
Lý Mục sững sờ. Trong ký ức ít ỏi của anh, cha anh là một bác sĩ bình thường đã qua đời trong một vụ hỏa hoạn.
"Cha cậu không chết vì hỏa hoạn. Ông ấy đã hy sinh bản thân để phong ấn một thứ gọi là 'Vực' – một vết nứt không gian đầy oán khí nằm ngay dưới thành phố này. Và đúng như Lão Mù nói... để phong ấn đó bền vững, ông ấy đã dùng một phần linh hồn của chính con trai mình để làm 'chốt khóa'. Đó là lý do cậu không có cảm xúc. Cậu không phải vô cảm, mà là cảm xúc của cậu đang bận canh giữ phong ấn đó rồi."
Lý Mục bước đến gương, nhìn vào bản thân mình. Một sự thật chấn động như vậy nhưng anh vẫn không thể khóc, không thể tức giận. Sự trống rỗng này giờ đây mang một ý nghĩa nặng nề hơn.
Hai người quyết định tiến về bệnh viện tâm thần phía Tây. Nơi này đã bị bỏ hoang nhiều năm, dây leo bao phủ kín những khung cửa sổ vỡ nát. Bầu không khí ở đây u ám đến mức chim chóc cũng không dám bay qua.
Họ tìm thấy căn hầm số 0 nằm sâu dưới tầng hầm thứ ba, sau một cánh cửa thép dày cộm đã rỉ sét. Bên trong không phải là phòng bệnh, mà là một thư phòng khổng lồ chứa đầy những tài liệu viết tay.
Lý Mục lật mở một cuốn sổ bám đầy bụi. Đó là nhật ký của cha anh.
Ngày 14 tháng 7... Trận pháp đang suy yếu. Những 'Kẻ ăn bóng' đang tìm cách xâm nhập. Tôi không còn cách nào khác. Mục nhi, xin lỗi con. Trái tim của con sẽ là hy vọng duy nhất của thành phố này. Nếu một ngày con đọc được những dòng này, nghĩa là phong ấn đã bị phá vỡ một nửa. Hãy tìm kiếm 'Thước đo địa giới' ở hiệu thuốc cổ đường Thanh Minh...
"Cẩn thận!" Trần Lão hét lên.
Từ trong bóng tối của căn hầm, những bức tường bắt đầu "mọc" ra những cánh tay người trắng bệch. Chúng không phải là người thật, mà là những linh hồn bị giam cầm trong những bức tường gạch.
Lý Mục nhận ra mình không sợ hãi. Anh bước lên phía trước, đặt tay lên bức tường. Một cảm giác quen thuộc chạy từ lòng bàn tay xuyên thấu vào tim. Những cánh tay đó chạm vào anh, nhưng thay vì tấn công, chúng lại co rụt lại như gặp phải lửa.
"Tôi là chìa khóa," Lý Mục lẩm bẩm. "Các người không thể chạm vào tôi."
Anh cầm lấy cuốn nhật ký và một chiếc chìa khóa đồng cũ nằm dưới hộc bàn. Nhưng ngay khi họ định rời đi, một bóng đen cao lớn chắn ngang cửa. Đó là kẻ sát nhân. Hắn mặc một bộ áo choàng đen dài, khuôn mặt che kín bởi một chiếc mặt nạ tuồng cổ hình quỷ dữ. Trên tay hắn là một chiếc hộp gỗ rỉ máu.
"Đưa cuốn nhật ký đây, vật chứa," kẻ đó lên tiếng, giọng nói vang vọng như từ địa ngục.
Trần Lão không do dự, ông nổ súng. Nhưng những viên đạn bị hút vào bộ áo choàng đen như rơi vào hư không. Kẻ mặt nạ quỷ vung tay, một luồng áp suất không khí cực mạnh hất văng Trần Lão vào tường, khiến ông ngất lịm.
Lý Mục đứng một mình trước kẻ sát nhân. Anh không có vũ khí, không có phép thuật.
"Ngươi muốn thứ này sao?" Lý Mục giơ cuốn nhật ký lên. "Trong này nói rằng, muốn mở được 'Vực', ngươi không chỉ cần lục căn, mà còn cần sự đồng thuận của 'Vật chứa'. Ngươi nghĩ ngươi có thể bắt tôi phục tùng?"
Kẻ mặt nạ quỷ khựng lại. Hắn không ngờ gã thanh niên này lại bình tĩnh đến thế. Hắn tiến lại gần, hơi lạnh từ hắn tỏa ra khiến hơi thở của Lý Mục đóng băng thành sương trắng.
"Ngươi không cảm thấy đau đớn, không cảm thấy yêu thương. Sống như vậy có gì thú vị? Hãy đưa ta trái tim đó, ta sẽ cho ngươi nếm trải mọi cảm xúc của nhân gian trong một giây trước khi chết."
Lý Mục nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vô cảm: "Sự vô cảm của tôi chính là vũ khí mạnh nhất. Vì không có nỗi sợ, ngươi không có cách nào điều khiển được tôi."
Anh bất ngờ dùng chiếc chìa khóa đồng đâm mạnh vào lòng bàn tay mình. Máu của anh không màu đỏ tươi mà có sắc vàng kim nhạt. Máu nhỏ xuống cuốn nhật ký, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, đẩy lùi bóng tối trong căn phòng.
Kẻ mặt nạ quỷ gầm lên một tiếng đau đớn rồi tan biến vào hư không, nhưng trước khi mất dạng, hắn để lại một lời đe dọa:
"Đây mới chỉ là bắt đầu. 'Tị căn' (mũi) sẽ là mục tiêu tiếp theo. Và nó nằm ở ngay bên cạnh ngươi."
Lý Mục nhìn sang Trần Lão đang bất tỉnh. Một cảm giác lo lắng thoáng qua – rất nhẹ, rất mỏng manh, nhưng đó là cảm xúc thật sự đầu tiên mà anh cảm nhận được sau ba mươi năm.