MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCanh Gác Trong ĐêmChương 4: HIỆU THUỐC

Canh Gác Trong Đêm

Chương 4: HIỆU THUỐC

1,096 từ · ~6 phút đọc

Sau biến cố tại bệnh viện tâm thần phía Tây, Trần Lão được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê sâu. Lý Mục đứng bên giường bệnh, nhìn người đàn ông duy nhất quan tâm đến mình đang thở nhọc nhằn qua mặt nạ oxy. Lời đe dọa của kẻ mặt nạ quỷ về "Tị căn" (mũi) vẫn còn vang vọng bên tai anh. "Nó nằm ngay bên cạnh ngươi" – câu nói đó có nghĩa là gì? Chẳng lẽ mục tiêu tiếp theo chính là Trần Lão, hay là một ai đó mà anh vừa mới gặp?

Lý Mục không có thời gian để chần chừ. Theo di thư của cha, anh phải tìm đến hiệu thuốc cổ ở đường Thanh Minh.

Đường Thanh Minh nằm ở khu phố cũ của Thành phố S, nơi những ngôi nhà gỗ hai tầng vẫn còn giữ nguyên kiến trúc từ thời nhà Minh. Những con hẻm ở đây lắt léo như một mê trận, và nếu không phải là người có trí nhớ máy móc như Lý Mục, bất kỳ ai cũng sẽ bị lạc trong vòng mười phút.

Hiệu thuốc có tên là "Vạn Xuân Đường". Khác với sự nhộn nhịp của các cửa hiệu thuốc tây hiện đại, Vạn Xuân Đường mang một vẻ trầm mặc với những ngăn kéo gỗ đen bóng loáng, nồng nặc mùi thảo mộc, quế chi và nhân sâm.

Bước vào quán là một ông lão gầy gò, đôi mắt tinh anh nấp sau cặp kính tròn nhỏ xíu. Ông ta đang dùng một chiếc cân tiểu ly để cân những loại cỏ khô trông rất kỳ quái.

"Chào ông, tôi tìm 'Thước đo địa giới'," Lý Mục nói thẳng vào vấn đề.

Ông lão không ngước mắt lên, chỉ hừ lạnh một tiếng: "Ở đây chỉ bán thuốc cứu người, không bán đồ chơi cho trẻ con."

Lý Mục không nói gì, anh đặt chiếc chìa khóa đồng và cuốn nhật ký của cha lên mặt bàn gỗ. Khi nhìn thấy những món đồ này, đôi tay đang cầm cân của ông lão bỗng run rẩy. Ông đặt chiếc cân xuống, nhìn chằm chằm vào Lý Mục, rồi lại nhìn vào chiếc chìa khóa.

"Cậu là con trai của Lý Văn?"

"Vâng."

Ông lão thở dài, ra hiệu cho Lý Mục đi theo mình vào gian phòng phía sau. Gian phòng này chứa đầy những bình rượu ngâm những thứ dị dạng mà Lý Mục không muốn gọi tên. Ông lão nhấn vào một viên gạch lồi ra trên tường, một ngăn bí mật mở ra, tiết lộ một hộp gỗ dài.

"Cha cậu đã gửi thứ này ở đây hai mươi năm trước. Ông ấy nói rằng khi nào 'Vật chứa' xuất hiện cùng chiếc chìa khóa này, thì thời khắc sụp đổ đã cận kề."

Bên trong hộp là một thanh thước bằng gỗ đen tuyền, trên mặt khắc những vạch chia li ti và những chòm sao bằng bạc. Đây không phải thước đo chiều dài thông thường, mà là "Thước đo địa giới" – dụng cụ để xác định những điểm yếu của địa mạch và sự xâm lấn của oán khí.

"Tên tôi là Hứa Lão," ông lão nói. "Tôi là người giữ 'Tị căn' (khứu giác) cho trận pháp này. Nhưng không phải là cái mũi của tôi, mà là khả năng ngửi thấy mùi của cái chết."

Lý Mục nheo mắt: "Kẻ sát nhân nói mục tiêu tiếp theo là Tị căn. Hắn đang tìm ông?"

"Hắn không tìm tôi," Hứa Lão lắc đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Hắn tìm 'Hương hồn' – loại mùi hương tỏa ra từ những người có trực giác siêu phàm về nguy hiểm. Trần Lão chính là một người như thế. Đó là lý do ông ta có thể làm cảnh sát hình sự bao nhiêu năm mà vẫn sống sót."

Lý Mục chợt hiểu ra. "Tị căn" không phải là bộ phận cơ thể bị lấy đi một cách cơ học, mà là khả năng cảm nhận. Kẻ sát nhân muốn lấy đi "linh khứu" của Trần Lão để ông không thể cảnh báo cho Lý Mục về những mối nguy hiểm sắp tới.

Đúng lúc đó, một mùi thối rữa nồng nặc sộc vào mũi Lý Mục. Nó không phải mùi của rác thải, mà là mùi của xác chết đã để lâu ngày trong môi trường kín.

"Hắn tới rồi," Hứa Lão thầm thì, tay với lấy một nắm bột vôi trắng rắc quanh chỗ hai người đứng.

Cửa hiệu thuốc bỗng nhiên đóng sầm lại. Những ngăn kéo gỗ tự động mở tung, hàng trăm loại thảo mộc bay ra ngoài không trung, nhưng thay vì rơi xuống, chúng kết lại với nhau thành những sợi dây leo khô héo, quấn lấy chân Lý Mục.

Từ trong góc tối, kẻ mặt nạ quỷ bước ra. Hắn không đi trên sàn nhà mà lướt đi trong không trung, mỗi bước chân của hắn đều để lại một vệt đen như mực tàu trên nền gạch.

"Đưa Thước đo địa giới đây, và ta sẽ để lão già này được chết thanh thản," kẻ mặt nạ quỷ nói, giọng nói của hắn giờ đây nghe như tiếng của hàng vạn con côn trùng đang vỗ cánh.

Lý Mục cầm chặt thanh thước gỗ đen. Anh nhận thấy các vạch chia trên thước bắt đầu phát sáng. Một ý tưởng lóe lên trong đầu anh. Anh không dùng thước như một vũ khí, mà dùng nó để đo khoảng cách đến "điểm đen" trong hơi thở của kẻ thù.

"1 mét 20... góc 30 độ," Lý Mục nhẩm tính. Anh bất ngờ ném nắm bột vôi mà Hứa Lão vừa đưa vào vị trí đó.

Một tiếng gào thét chói tai vang lên. Bột vôi khi chạm vào luồng khí đen quanh kẻ mặt nạ quỷ bỗng bùng cháy thành một ngọn lửa xanh lét. Kẻ sát nhân lùi lại, chiếc mặt nạ của hắn nứt ra một đường nhỏ.

"Lý Mục, chạy đi! Đến bệnh viện ngay! Hắn chỉ là cái bóng, chân thân của hắn đang ở chỗ Trần Lão!" Hứa Lão hét lớn, đồng thời dùng hết sức bình sinh đẩy Lý Mục ra cửa sau.

Lý Mục lao ra ngoài con hẻm, trời bắt đầu mưa tầm tã. Những hạt mưa rơi xuống mặt anh, lạnh buốt, nhưng trái tim anh – thứ mà người ta nói là đang canh giữ phong ấn – lại đập mạnh liên hồi. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy một áp lực đè nặng lên ngực. Đó là sự lo lắng cho một người khác.