Sau trận chiến tại võ đường, Lý Chính đại sư chỉ dẫn cho Lý Mục và A Kiệt một manh mối quan trọng. Để đến được đích đến cuối cùng là Tháp truyền hình – nơi chứa "Ý căn", họ cần phải tìm được "Chìa khóa tâm linh" đang được giấu tại một ngôi làng cổ nằm sâu trong thung lũng sương mù, nơi dòng họ Lý khởi nghiệp.
Ngôi làng này có tên là Lý Gia Thôn. Khác với vẻ hiện đại của thành phố S, nơi đây dường như bị thời gian bỏ quên. Những ngôi nhà đá san sát nhau, không một bóng đèn điện, chỉ có những ngọn đèn dầu leo lắt trong đêm.
"Nơi này âm khí nặng quá," A Kiệt siết chặt thanh kiếm gỗ đào, lẩm bẩm. "Cảm giác như chúng ta đang đi vào nghĩa địa hơn là một ngôi làng."
Lý Mục cầm Thước đo địa giới, thanh thước rung nhẹ, chỉ về phía trung tâm ngôi làng, nơi có một cái giếng cổ bám đầy rêu xanh. Khi họ đến gần giếng, một bà lão mù lòa ngồi cạnh đó bỗng cất tiếng hát. Giọng hát của bà khàn đặc, mang theo một giai điệu cổ xưa khiến lòng người trĩu nặng.
"Người giữ cửa đã về... Máu vàng đã chảy... Giếng không có nước, chỉ có lệ người..."
Lý Mục bước đến trước bà lão: "Bà ơi, tôi tìm chìa khóa của cha tôi để lại."
Bà lão ngừng hát, ngước đôi mắt trắng dã về phía anh. Bà run rẩy đưa bàn tay nhăn nheo chạm vào mặt Lý Mục. "Giống lắm... giống Lý Văn như đúc. Nhưng cậu không có cái tâm ấm áp của nó. Cậu chỉ có cái vỏ lạnh lẽo."
Bà lão chỉ tay xuống lòng giếng sâu hoắm: "Chìa khóa nằm dưới đó. Nhưng dưới đó không chỉ có chìa khóa, mà còn có 'Sát căn' của gia tộc cậu. Những kẻ đã bị hy sinh để nuôi dưỡng trận pháp này đều bị ném xuống đó. Họ đang chờ cậu đấy, tiểu Mục."
A Kiệt nhìn xuống cái giếng, gã rùng mình: "Tôi có linh cảm không lành. Hay là để tôi xuống trước?"
"Không, họ chờ tôi," Lý Mục bình thản đáp. Anh buộc dây thừng vào thành giếng rồi từ từ tụt xuống.
Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Không gian đặc quánh mùi oán khí. Khi chân chạm đất, Lý Mục thấy mình đang đứng trong một hang động đá vôi khổng lồ. Dưới chân anh không phải là bùn đất, mà là hàng vạn mảnh xương khô đã hóa thạch.
Bỗng nhiên, hàng nghìn đốm lửa xanh lục bùng lên. Đó là linh hồn của những tiền nhân họ Lý. Họ không có hình dạng rõ rệt, chỉ là những luồng sáng u uẩn bao quanh lấy Lý Mục.
"Tại sao... tại sao ngươi lại được chọn?" "Tại sao chúng ta phải chết để ngươi được sống trong yên bình?" "Đưa trái tim cho chúng ta!"
Những tiếng thì thầm vang lên từ mọi phía, đâm sâu vào màng nhĩ của Lý Mục. "Nhĩ căn" của anh – dù chưa bị lấy mất – nhưng đang chịu một áp lực khủng khiếp. Lý Mục quỳ xuống, anh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Đúng lúc này, miếng ngọc "Thiệt căn" trong túi áo anh phát sáng. Vị ngọt của trà xanh và hoa nhài ban nãy lại lan tỏa, giúp anh giữ được sự tỉnh táo. Anh nhìn thấy ở giữa hang động có một bệ đá nhỏ, trên đó đặt một con dao găm bằng ngọc trắng.
Đó chính là "Chìa khóa tâm linh". Nhưng để lấy được nó, anh phải đi qua đám linh hồn đầy oán hận kia.
Lý Mục đứng dậy, anh không dùng bộ giáp, không dùng sức mạnh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm chút cảm xúc nhỏ nhoi mà anh vừa cảm nhận được ở võ đường. Anh nghĩ về Trần Lão đang nằm viện, về Kim Ngũ Sư đã hy sinh vị giác, về A Kiệt đang lo lắng trên miệng giếng.
"Tôi không xin các người tha thứ," Lý Mục lên tiếng, giọng anh vang vọng khắp hang động. "Tôi cũng là một nạn nhân của trận pháp này. Nếu các người muốn hận, hãy hận định mệnh. Nhưng nếu các người muốn thành phố này được yên bình, hãy để tôi đi tiếp. Tôi sẽ kết thúc vòng lặp đau khổ này."
Những đốm lửa xanh khựng lại. Một sự im lặng bao trùm. Sau đó, những linh hồn từ từ dạt ra hai bên, nhường đường cho anh. Lý Mục bước tới bệ đá, cầm lấy con dao găm bằng ngọc.
Ngay khi anh chạm vào con dao, một ảo ảnh hiện lên: Anh thấy cha mình, Lý Văn, đang đứng ở chính nơi này nhiều năm trước. Cha anh đang khóc.
"Mục nhi... xin lỗi con."
Lý Mục đưa tay định chạm vào ảo ảnh, nhưng nó tan biến ngay lập tức. Anh nhận ra, sự vô cảm của anh không phải là một sự trừng phạt, mà là một sự bảo vệ mà cha anh đã dành cho anh, để anh không phải gánh chịu sự oán hận kinh hồn này của tiền nhân.