MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCanh Gác Trong ĐêmChương 10: HUYẾT MẠCH

Canh Gác Trong Đêm

Chương 10: HUYẾT MẠCH

716 từ · ~4 phút đọc

Tiếng gầm của thực thể bằng xương trắng khiến toàn bộ võ đường Lý Gia rung chuyển. Những mảnh ngói rơi xuống như mưa, bụi mù mịt khắp chính điện. Lý Chính đại sư dù hơi thở yếu ớt nhưng vẫn cố gắng điều động chút nội lực cuối cùng, ông vỗ mạnh vào một bức phù điêu trên tường.

"Tiểu Mục! Đưa tay vào đó!"

Lý Mục không do dự, anh áp bàn tay đang rỉ máu vàng kim vào miệng con rồng trên bức phù điêu. Ngay lập tức, một luồng cơ quan bằng đồng cổ vang lên "rắc... rắc". Bức tường mở ra, để lộ một bộ giáp da cũ kỹ nhưng tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Đây là "Thân căn" thật sự – không phải là xương cốt của Lý Chính, mà là một bộ giáp được dệt từ tơ của loài tằm địa ngục, thứ duy nhất có thể giúp con người chịu đựng được áp lực của địa mạch.

"Mặc nó vào! Chỉ có huyết mạch nhà họ Lý mới có thể kích hoạt nó!" Lý Chính hét lớn khi thực thể xương trắng vung một cú đấm khổng lồ về phía họ.

Lý Mục vươn tay chộp lấy bộ giáp. Khi da thịt anh chạm vào lớp tơ, bộ giáp như có linh tính, nó tự động co giãn và bám chặt vào cơ thể anh, luồn lách dưới lớp áo vest sang trọng vừa được may. Một cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt khiến Lý Mục khuỵu xuống.

"Đau... sao?" A Kiệt kinh ngạc nhìn bạn mình. Gã biết Lý Mục vốn vô cảm với nỗi đau.

Lý Mục nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Không... nó không phải đau. Nó là... nóng. Rất nóng."

Khi bộ giáp hoàn toàn dung hợp, đôi mắt Lý Mục chuyển sang màu vàng kim rực rỡ. Anh đứng dậy, cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ cuộn trào trong từng thớ cơ. Thực thể xương trắng lại lao tới, nhưng lần này, Lý Mục không tránh né. Anh đưa tay ra đỡ lấy cú đấm của nó.

"Răng rắc!"

Mảnh xương trắng vỡ vụn ngay khi chạm vào lòng bàn tay Lý Mục. Anh không dùng kỹ thuật võ học cao siêu, chỉ đơn thuần là một cú đấm trực diện. Sức mạnh từ "Thân căn" cộng hưởng với dòng máu vàng tạo ra một lực đẩy kinh hồn, hất văng con quái vật ra khỏi chính điện, xuyên qua hàng chục cây trúc.

Kẻ mặt nạ quỷ đứng trên ngọn trúc nhìn xuống, giọng nói của hắn đầy vẻ thèm khát: "Đúng rồi... chính là sức mạnh này. Đứa trẻ tội nghiệp, ngươi càng dùng nhiều sức mạnh, phong ấn trong tim ngươi càng nhanh vỡ. Khi đó, ngươi sẽ hiểu tại sao cha ngươi lại chọn tước đi cảm xúc của ngươi. Sự thật sẽ khiến ngươi phát điên!"

"Nói ít thôi!" A Kiệt từ phía sau ném ra một chuỗi bùa nổ.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Khói lửa bốc lên, kẻ mặt nạ quỷ lướt đi trong không trung như một bóng ma rồi biến mất vào rừng trúc đen kịt. Thực thể xương trắng cũng tan rã thành đống rác rưởi. Trận chiến tạm thời kết thúc, nhưng không gian võ đường giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát.

Lý Mục nhìn xuống đôi bàn tay mình, bộ giáp đã lặn sâu xuống dưới da, chỉ để lại những đường vân mờ nhạt như hình xăm. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có.

"Cảm xúc..." Lý Mục thì thầm. "Khi nãy, tôi đã cảm thấy giận dữ. Có phải phong ấn đang yếu đi không, thưa bác?"

Lý Chính nhìn cháu mình với ánh mắt đau xót: "Cái giá của sức mạnh luôn là sự đánh đổi. Khi con thu thập đủ lục căn, con sẽ trở thành một vị thần bảo hộ, nhưng cũng đồng thời phải gánh chịu nỗi đau của cả thành phố này. Tiểu Mục, con có hối hận không?"

Lý Mục nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, để lại một vệt đỏ như máu. "Hối hận là một cảm xúc phức tạp. Hiện giờ tôi vẫn chưa 'biết' nó là gì. Nhưng tôi biết mình phải đi tiếp."