Rời khỏi nhà hàng Thiên Trường, Lý Mục và A Kiệt đưa Kim Ngũ Sư về hiệu thuốc của Hứa Lão để chăm sóc. Cả hai người giữ trận pháp đều đã bị trọng thương. Áp lực giờ đây đè nặng lên vai Lý Mục và gã thợ săn bóng đêm A Kiệt.
"Điểm tiếp theo là Võ đường Lý Gia," A Kiệt nói khi cả hai đang ngồi trên một chiếc xe tải cũ của gã. "Này, tôi thắc mắc chút, võ đường đó mang họ Lý... nó có liên quan gì đến anh không?"
Lý Mục nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng đang lùi dần phía sau. "Cha tôi chưa bao giờ nhắc đến bất kỳ người thân nào khác. Nhưng trong cuốn nhật ký, có một trang bị xé mất ngay trước phần viết về võ đường này."
Võ đường Lý Gia nằm ở ngoại ô thành phố, giữa một rừng trúc bạt ngàn. Đây là nơi dạy võ thuật truyền thống nổi tiếng, nhưng ít ai biết rằng nơi đây chính là nơi canh giữ "Thân căn" – sức mạnh thể chất của trận pháp.
Khi họ đến nơi, cửa võ đường mở toang. Không gian im vắng không một bóng người. Trên sân tập, những hình nhân bằng gỗ bị đánh nát vụn, vung vãi khắp nơi.
Đi vào bên trong chính điện, Lý Mục thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi thiền định giữa căn phòng. Ông ta mặc một bộ võ phục trắng, gương mặt cương nghị nhưng đầy vẻ mệt mỏi. Xung quanh ông, hàng chục đệ tử đang nằm la liệt, hơi thở yếu ớt.
"Lý Chính đại sư?" A Kiệt bước lên hỏi.
Người đàn ông mở mắt. Khi nhìn thấy Lý Mục, ông ta đột ngột đứng dậy, bộ võ phục rung lên bần bật theo nhịp vận công.
"Con trai của Lý Văn... Cuối cùng con cũng tìm tới đây," Lý Chính thở dài, ánh mắt ông nhìn Lý Mục đầy phức tạp – có sự hối lỗi, có sự thương cảm, và cả một chút sợ hãi.
"Ông biết cha tôi?" Lý Mục hỏi, giọng vẫn bình thản.
"Ta là bác của con, anh trai của cha con," Lý Chính bước xuống. "Gia tộc họ Lý chúng ta đã canh giữ 'Vực' này qua nhiều thế kỷ. Cha con là người thông minh nhất, ông ấy nhận ra trận pháp đang suy yếu và cần một thứ ổn định hơn để làm vật chốt. Và ông ấy đã chọn con – đứa trẻ sinh ra vào giờ thuần âm."
Lý Mục cảm thấy một luồng điện chạy qua người. "Vậy ra, việc tôi bị tước đoạt cảm xúc không phải là một sự cố y khoa, mà là một sự sắp đặt của gia đình?"
Lý Chính cúi đầu: "Đó là một tội ác mà chúng ta phải mang theo xuống mồ. Để bảo vệ hàng triệu người, cha con đã chọn hy sinh cuộc đời của con. Nhưng ông ấy cũng để lại một đường sống. Nếu con có thể thu thập đủ lục căn và tự tay tái thiết lập trận pháp, cảm xúc của con sẽ quay lại."
A Kiệt đứng bên cạnh không nén được tiếng thở dài: "Thật là tàn nhẫn."
"Bọn chúng đã đến đây chưa?" Lý Mục cắt ngang, anh không muốn lún sâu vào nỗi đau mà anh thậm chí còn không cảm nhận rõ ràng được.
"Hắn đã đến tối qua. Hắn muốn lấy 'Thân căn' – là sức mạnh trong xương cốt của ta. Ta đã đẩy lùi được hắn nhưng toàn bộ nội lực đã cạn kiệt. Tiểu Mục, hắn không chỉ muốn lục căn. Hắn đang tìm kiếm 'Thước đo địa giới' để mở cánh cửa vĩnh cửu. Con phải giữ nó cho kỹ."
Đúng lúc này, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Những cây trúc ngoài sân bỗng nhiên đổ rạp xuống, tạo thành một con đường dẫn thẳng vào chính điện.
Kẻ mặt nạ quỷ xuất hiện, nhưng lần này hắn không đi một mình. Hắn đi cùng với một thực thể khổng lồ được ghép lại từ những mảnh xương trắng và bùn đen.
"Lý Chính, hôm nay là ngày tàn của võ đường nhà ngươi!" Giọng nói của kẻ mặt nạ quỷ vang lên như sấm rền.
Lý Mục bước lên phía trước, chắn giữa bác mình và con quái vật. Anh giơ thanh Thước đo địa giới lên cao.
"Tôi không quan tâm đến quá khứ hay những gì mọi người đã làm với tôi," Lý Mục nói, đôi mắt anh rực sáng một màu vàng kim lạ lẫm. "Nhưng tôi biết một điều: Thành phố này không thuộc về ngươi."
Trận chiến tại Võ đường Lý Gia bắt đầu. Đây không còn là cuộc chiến của phép thuật đơn thuần, mà là cuộc chiến của những va chạm vật lý cực hạn. Những cú đấm của Lý Mục, dù không có nội lực, nhưng nhờ có máu vàng kim và sự chỉ dẫn của thanh thước, chúng mang theo sức mạnh phá hủy kinh người.
Lý Mục nhận ra, mỗi khi anh chiến đấu, những mảnh ký ức vụn vặt về một cuộc đời mà anh lẽ ra đã có lại hiện về. Anh thấy mình đang chạy nhảy, đang cười đùa... và anh bắt đầu hiểu, mình chiến đấu không chỉ để bảo vệ thành phố, mà để tìm lại chính mình.