Trong không gian hỗn loạn của nhà hàng Thiên Trường, những chiếc ly pha lê vỡ tan tành dưới áp lực của oán khí. A Kiệt đang chật vật đối phó với những cái bóng đang tràn vào từ mọi ngõ ngách. Những lá bùa của gã cháy rụi liên tục, báo hiệu sức mạnh của kẻ thù lần này đã tăng lên đáng kể.
Kim Ngũ Sư đứng ở trung tâm, đôi tay ông chuyển động nhịp nhàng như đang nhào nặn một khối bột vô hình. Một luồng khí trắng tinh khiết tỏa ra từ miệng ông, ngăn chặn sự xâm lấn của làn khói đen. Đó chính là sức mạnh của "Thiệt căn" – khả năng dùng ngôn ngữ và hơi thở để hóa giải sát khí.
"Lý Mục! Dùng thước chặn vị trí Khôn!" Kim Ngũ Sư hét lớn.
Lý Mục lập tức hiểu ý. Anh lao về phía góc Tây Nam của nhà hàng, nơi có một cột trụ lớn. Anh áp thanh Thước đo địa giới vào cột trụ. Ngay lập tức, những vạch bạc trên thước phát sáng mãnh liệt, một bức màn ánh sáng hiện lên, ngăn không cho kẻ mặt nạ quỷ lướt tới chỗ Kim Ngũ Sư.
Kẻ mặt nạ quỷ gầm lên, hắn tung ra một dải lụa đen dài, trên đó đính đầy những lưỡi dao sắc lẹm. Dải lụa quấn chặt lấy cột trụ, cố gắng bóp nát sự bảo vệ của Lý Mục.
"Cứng đầu!" Kẻ mặt nạ quỷ vung tay, một luồng oán khí đậm đặc hình thành một bàn tay khổng lồ, bóp nghẹt lấy cổ Kim Ngũ Sư.
Kim Ngũ Sư bị nhấc bổng lên không trung. Gương mặt ông tím tái, nhưng ông vẫn cố gắng thốt ra những âm thanh kỳ lạ. Mỗi âm thanh phát ra như một mũi tên ánh sáng đâm vào bàn tay oán khí.
Lý Mục nhìn thấy tình thế nguy cấp. Anh biết nếu cứ tiếp tục phòng thủ, tất cả sẽ chết. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, vết thương cũ vẫn còn âm ỉ. Anh không ngần ngại, dùng cạnh sắc của Thước đo địa giới rạch một đường dài. Máu vàng kim tuôn ra, anh áp cả bàn tay đẫm máu vào thanh thước.
"Trấn!" Lý Mục quát lên một tiếng. Một luồng sóng xung kích từ thanh thước lan tỏa ra, đánh bật kẻ mặt nạ quỷ lùi lại hàng chục mét.
Tận dụng thời cơ, Lý Mục lao đến chỗ Kim Ngũ Sư. Nhưng kẻ mặt nạ quỷ đã cao tay hơn. Hắn không tấn công Lý Mục, mà hắn điều khiển những thực khách đang bị mê hoặc. Hàng chục người sang trọng giờ đây như những con thú dữ, lao vào cắn xé Lý Mục để bảo vệ chủ nhân mới của chúng.
Lý Mục bị bao vây. Anh không thể dùng máu tấn công người vô tội.
"Đừng do dự! Họ đã bị ám rồi, đánh vào gáy họ!" A Kiệt từ xa hét lên, gã vừa hạ gục một cái bóng bằng một thanh kiếm gỗ đào.
Lý Mục di chuyển nhanh nhẹn, trí nhớ máy móc giúp anh tính toán chính xác lực đạo và vị trí để hạ gục từng người mà không gây thương tích vĩnh viễn. Khi anh tiếp cận được Kim Ngũ Sư, ông lão đã rất yếu.
"Tiểu Mục... nghe này," Kim Ngũ Sư nắm lấy tay anh, hơi thở đứt quãng. "Hắn muốn 'Thiệt căn' để có thể niệm chú phá vỡ phong ấn 'Vực' hoàn toàn. Tôi... tôi không thể giữ được nó nữa."
Kim Ngũ Sư bất ngờ lấy ra một con dao nhỏ bằng bạc, loại dao dùng để cắt bánh ngọt, và đưa lên miệng mình.
"Không! Đừng làm thế!" Lý Mục định ngăn cản nhưng đã muộn.
Kim Ngũ Sư không cắt lưỡi mình. Ông chỉ dùng dao rạch một đường nhỏ trên đầu lưỡi, sau đó ấn một miếng ngọc hình lưỡi vào vết thương. Miếng ngọc hút lấy dòng máu từ lưỡi ông rồi tỏa ra một mùi hương thơm ngát của trà xanh và hoa nhài.
"Giữ lấy nó... Đây là bản đồ và cũng là 'Thiệt căn' thật sự. Khi nào cậu tìm được 'Thân căn', hãy đặt miếng ngọc này vào đó," Kim Ngũ Sư nói xong thì ngất đi.
Kẻ mặt nạ quỷ nhìn thấy miếng ngọc, hắn điên cuồng lao tới. Nhưng lúc này, mặt trời bắt đầu ló dạng từ phía chân trời xa, ánh sáng bình minh xuyên qua lớp kính vỡ của nhà hàng. Oán khí của hắn gặp ánh sáng mặt trời bắt đầu tan rã.
"Ta sẽ quay lại. Khi trăng máu hiện lên, 'Vật chứa' như ngươi sẽ phải quỳ dưới chân ta," kẻ mặt nạ quỷ để lại một lời nguyền rồi biến mất vào những góc tối của tòa nhà.
Lý Mục đứng lặng trong đống đổ nát. Anh cầm miếng ngọc trong tay, cảm nhận được một vị ngọt dịu dàng lan tỏa trong tâm trí. Lần đầu tiên, anh tự hỏi: Nếu có lại được cảm xúc, liệu vị của nỗi buồn sẽ như thế nào?