Nhà hàng Thiên Trường không nằm ở mặt đất, nó tọa lạc trên tầng 88 của tòa tháp tài chính cao nhất thành phố S. Nơi đây chỉ tiếp đón những khách hàng có thẻ thành viên đặc biệt hoặc những người có tầm ảnh hưởng lớn. Đối với một thủ thư như Lý Mục, việc bước chân vào đây vốn là điều không tưởng.
Nhưng A Kiệt lại có "mối quan hệ" riêng. Gã dẫn Lý Mục đến một tiệm may đồ cũ trong hẻm nhỏ. Sau một giờ đồng hồ, Lý Mục bước ra với bộ vest đen cắt may thủ công tinh tế, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Cặp kính gọng đen được thay bằng kính áp tròng, làm lộ rõ đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút.
"Trông anh chẳng khác gì một thiếu gia của tập đoàn lớn đang đi vi hành cả," A Kiệt tặc lưỡi khen ngợi khi cả hai bước vào thang máy tốc độ cao. "Nhớ này, chủ nhân của Thiên Trường là Kim Ngũ Sư. Ông ta là bậc thầy về vị giác. Mọi món ăn ông ta nấu đều có thể khiến người ta khóc, cười, hoặc nói ra những bí mật sâu kín nhất. Đừng ăn bất cứ thứ gì ông ta mời nếu anh không muốn bị lột trần tâm trí."
Thang máy mở ra, một không gian xa hoa lộng lẫy hiện ra trước mắt. Ánh đèn chùm pha lê tỏa sáng rực rỡ, tiếng nhạc dương cầm du dương hòa quyện với mùi hương của những loại rượu vang đắt tiền.
Kim Ngũ Sư là một người đàn ông mập mạp với nụ cười phúc hậu luôn túc trực trên môi. Ông ta đứng ở trung tâm sảnh, đón tiếp khách khứa như một vị thần hiếu khách. Khi Lý Mục bước tới, đôi mắt híp của Kim Ngũ Sư bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
"Một vị khách đặc biệt. Một vị khách không có hương vị," Kim Ngũ Sư bước đến, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sức ép vô hình. "Chào mừng cậu đến với Thiên Trường. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp một người có 'khí' tinh khiết như cậu."
Lý Mục cúi chào đúng mực: "Nghe danh đại sư đã lâu, hôm nay tôi đến để tìm một câu trả lời."
Kim Ngũ Sư cười lớn, ra hiệu cho họ ngồi vào một bàn tiệc riêng biệt ở góc ban công, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố S rực rỡ ánh đèn bên dưới.
"Người trẻ tuổi bây giờ hay vội vàng quá. Hãy nếm thử món 'Vô Vị Thang' này của tôi đã," ông lão đặt xuống trước mặt Lý Mục một bát sứ trắng đựng một loại nước trong vắt như nước lọc.
Lý Mục nhìn bát canh, rồi nhìn sang A Kiệt đang toát mồ hôi hột bên cạnh. Anh nhớ lại lời dặn của cha trong nhật ký: "Sự vô cảm không phải là rào cản, mà là một lớp khiên bảo vệ." Anh bưng bát canh lên và uống cạn.
Một luồng khí nóng bỏng chạy thẳng xuống cuống họng, lan tỏa ra khắp các chi cốt. Trong giây lát, Lý Mục thấy mình không còn ngồi ở nhà hàng nữa. Anh thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng trắng xóa, nơi những ký ức từ thời thơ ấu hiện về như những thước phim quay chậm. Anh thấy cha mình đang cười, thấy mẹ mình đang ru anh ngủ. Nhưng tất cả đều không có âm thanh, không có cảm xúc.
Kim Ngũ Sư chăm chú quan sát biểu cảm của Lý Mục. Ông ta sững sờ khi thấy gương mặt của chàng trai trẻ vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa thu. Không một giọt nước mắt, không một sự dao động.
"Lạ thật... rất lạ," Kim Ngũ Sư lẩm bẩm. "Cậu thực sự không có 'lưỡi' tâm hồn. Vậy thì cậu chính là người mà Lý Văn đã nhắc tới."
Lý Mục đặt bát xuống: "Cha tôi đã nói gì?"
"Ông ấy nói, nếu một ngày có người uống được Vô Vị Thang mà không đổi sắc mặt, thì hãy đưa cho người đó 'Bản đồ vị giác' của thành phố này. Kim Ngũ Sư tôi giữ 'Thiệt căn' này đã ba mươi năm, chỉ để đợi giây phút này."
Bỗng nhiên, ánh đèn trong nhà hàng vụt tắt. Tiếng nhạc dương cầm biến thành những tiếng gào thét chói tai. Toàn bộ thực khách xung quanh bỗng nhiên đứng bật dậy, động tác cứng đờ như những con rối bị điều khiển.
"Bọn chúng tới rồi," A Kiệt rút ra một nắm bùa vàng, che chắn phía sau Lý Mục.
Từ bóng tối, kẻ mặt nạ quỷ lại xuất hiện. Lần này, hắn không đi một mình. Theo sau hắn là những thực thể không có hình dạng rõ ràng, chúng bò trên trần nhà và vách tường như những con nhện khổng lồ.
"Kim Ngũ Sư, đưa 'Thiệt căn' đây, nếu không ta sẽ khiến mọi người ở đây nếm trải vị đắng của cái chết mãi mãi," kẻ mặt nạ quỷ gầm gừ.
Kim Ngũ Sư đứng dậy, chiếc tạp dề trắng của ông bỗng chốc phát ra ánh sáng vàng. Ông vung tay, những chiếc dĩa, thìa trên bàn bay lên, tạo thành một vòng tròn bảo vệ.
"Muốn lấy lưỡi của lão già này, ngươi còn thiếu mấy trăm năm đạo hạnh đấy!"
Cuộc chiến nổ ra giữa tầng cao nhất của tòa tháp. Lý Mục cầm Thước đo địa giới, anh nhận thấy thanh thước đang chỉ thẳng vào chính miệng của Kim Ngũ Sư. Anh nhận ra một điều kinh khủng: 'Thiệt căn' không phải là một món đồ, mà chính là chiếc lưỡi của Kim đại sư.