Sáng hôm sau, khi thành phố S tỉnh dậy sau trận mưa lớn, không ai biết rằng một trận chiến sinh tử vừa diễn ra trong bệnh viện. Lý Mục ngồi ở băng ghế công viên bệnh viện, trên tay là cuốn nhật ký của cha và thanh thước gỗ đen.
"Anh nhìn nó cả đêm mà không chán à?" Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Lý Mục quay lại. Đó là một gã thanh niên trông khá nhếch nhác, mặc chiếc áo khoác da sờn cũ, trên tay cầm một túi bánh bao nóng hổi. Gã có đôi mắt rất sáng, nhưng một bên tai bị băng kín.
"Tôi là A Kiệt," gã tự giới thiệu, thản nhiên ngồi xuống cạnh Lý Mục và chìa ra một chiếc bánh bao. "Tôi là người đã cảnh báo cho ông Hứa về sự xuất hiện của kẻ mặt nạ quỷ ở hiệu thuốc."
Lý Mục nhìn gã: "Anh là người của Cục quản lý sự vụ đặc biệt?"
A Kiệt cười khì khì: "Cục đó chỉ có trên phim thôi anh bạn. Tôi là một 'Thợ săn bóng'. Gia đình tôi đời đời làm nghề dọn dẹp những thứ không sạch sẽ cho thành phố này. Nhưng lần này, quy mô lớn quá, một mình tôi làm không xuể."
A Kiệt chỉ vào tai mình: "Tôi mất một bên tai để cứu anh nhạc công ở hồ Tâm hôm qua đấy. Tiếc là chỉ cứu được mạng, còn cái tai thì... nó đã trở thành một phần của trận pháp rồi."
Lý Mục cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với gã này. Cả hai đều là những kẻ bị cuốn vào vòng xoáy này một cách cưỡng ép.
"Kẻ mặt nạ quỷ là ai?" Lý Mục hỏi.
"Hắn không phải là một người, hắn là tập hợp oán khí của những kẻ từng bị tế sống khi xây dựng thành phố này trăm năm trước," A Kiệt trở nên nghiêm túc. "Tên hắn là Vô Diện. Hắn muốn thu thập lục căn để tạo ra một cơ thể hoàn hảo, sau đó chiếm lấy linh hồn của anh – 'Vật chứa' – để trở thành một vị thần cai trị bóng tối."
A Kiệt lấy ra một bản đồ thành phố S cổ và hiện đại, rồi đặt chồng lên nhau. "Anh nhìn xem, Thư viện (Nhãn căn), Hồ Tâm (Nhĩ căn), Hiệu thuốc/Bệnh viện (Tị căn). Ba điểm này đã bị chiếm. Ba điểm còn lại là: Nhà hàng Thiên Trường (Thiệt căn - lưỡi), Võ đường Lý Gia (Thân căn - thân thể) và cuối cùng là Tháp truyền hình (Ý căn - tâm trí)."
Lý Mục quan sát bản đồ. Trí nhớ của anh ngay lập tức kết nối các điểm lại. "Chúng tạo thành một hình lục giác bao quanh khu vực trung tâm. Nếu điểm tiếp theo là Nhà hàng Thiên Trường, chúng ta phải đến đó ngay."
"Không dễ thế đâu," A Kiệt lắc đầu. "Nhà hàng đó là nơi tập trung của giới thượng lưu, bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt. Và điều quan trọng nhất, kẻ giữ 'Thiệt căn' ở đó là một người rất đặc biệt. Ông ta có thể dùng vị giác để đọc được suy nghĩ của người khác."
Lý Mục đứng dậy, cầm lấy thanh thước gỗ. "Vậy thì tôi sẽ đi ăn một bữa. Tôi không có cảm xúc, ông ta sẽ chẳng đọc được gì từ tôi cả."
A Kiệt nhìn Lý Mục với vẻ thán phục: "Anh bạn, tôi bắt đầu thích cách làm việc của anh rồi đấy. Nhưng trước khi đi, anh cần biết một điều. Máu vàng của anh... nó là thuốc độc đối với bọn chúng, nhưng cũng là thứ khiến chúng thèm khát nhất. Mỗi lần anh dùng máu, phong ấn trong tim anh lại yếu đi một chút."
Lý Mục im lặng nhìn xuống lòng bàn tay. Anh biết cái giá phải trả. Nếu phong ấn vỡ tan, anh sẽ có lại cảm xúc của một con người bình thường, nhưng cái giá là cả thành phố S sẽ chìm trong biển máu.
"Tôi chưa bao giờ biết cảm xúc là gì," Lý Mục nói khẽ. "Nên nếu phải đổi nó lấy sự bình yên của mọi người, tôi thấy đó là một giao dịch hời."
Hai người rời khỏi bệnh viện, hướng về phía khu phố tài chính sầm uất, nơi nhà hàng Thiên Trường tọa lạc. Mặt trời lên cao, tỏa ánh sáng rực rỡ, nhưng trong mắt Lý Mục, những bóng đen dưới chân mỗi người dường như đang dài ra, chực chờ nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng.
Cuộc chơi giờ đây mới thật sự bắt đầu. Lý Mục không còn cô độc, anh đã có thêm một đồng đội kỳ quái, và một mục tiêu rõ ràng. Nhưng anh không biết rằng, tại nhà hàng Thiên Trường, một cái bẫy còn tinh vi hơn cả cái chết đang chờ đợi anh – cái bẫy của sự cám dỗ và những ký ức bị lãng quên.