MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCanh Gác Trong ĐêmChương 13: CUỘC GIẢI CỨU

Canh Gác Trong Đêm

Chương 13: CUỘC GIẢI CỨU

855 từ · ~5 phút đọc

Gió trên tầng thượng bệnh viện thành phố S rít gào, thổi bay những tấm bạt che bụi. Lý Mục đứng đó, đối diện với bóng lưng của Trần Lão. Người cảnh sát già vốn luôn quật cường, giờ đây ngồi thẫn thờ trên mép sân thượng, đôi chân lủng lẳng giữa khoảng không vạn trượng.

"Ông Trần, tôi đến rồi," Lý Mục nói, giọng anh trầm ổn nhưng bước chân lại rất nhẹ.

Trần Lão không quay lại, giọng ông khàn đục như tiếng lá khô cọ vào nhau: "Tiểu Mục... chạy đi. Đừng nhìn vào mắt tôi."

Lý Mục khựng lại. Anh nhận ra xung quanh Trần Lão không phải là không khí bình thường. Một mạng nhện bằng những sợi tơ đen li ti bao phủ khắp sân thượng, và mỗi sợi tơ đó đều nối thẳng vào gáy của Trần Lão.

"Ngươi đến sớm hơn ta tưởng," một giọng nói vang lên từ hư không.

Kẻ mặt nạ quỷ Vô Diện từ từ hiện hình ngay phía sau Trần Lão. Hắn đặt bàn tay nhợt nhạt lên vai người cảnh sát già. "Nhìn xem, đây là người đã dạy ngươi cách làm người, đúng không? Một sự gắn kết thật nực cười của lũ kiến hôi."

"Thả ông ấy ra," Lý Mục giơ thanh Thước đo địa giới lên. Ánh sáng vàng kim từ bộ giáp ẩn dưới da anh bắt đầu rực cháy.

"Đổi lại bằng trái tim của ngươi thì sao?" Vô Diện cười lạnh. Hắn bỗng nhiên đẩy mạnh Trần Lão về phía trước.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Lý Mục không hề tính toán. Anh lao vút đi với tốc độ của "Thân căn". Anh không chụp lấy Trần Lão bằng tay, mà dùng toàn bộ cơ thể mình làm tấm đệm, ôm chặt lấy ông rồi lao thẳng xuống phía dưới sân thượng.

"A!" Trần Lão thét lên một tiếng kinh hoàng.

Nhưng họ không rơi xuống đất. Lý Mục dùng con dao găm ngọc – Chìa khóa tâm linh – đâm mạnh vào bức tường bê tông của tòa nhà. Lực ma sát tạo ra những tia lửa lớn, làm chậm đà rơi của cả hai. Cuối cùng, họ dừng lại giữa tầng 15, lủng lẳng trên sợi dây thừng mà Lý Mục đã chuẩn bị sẵn.

"Cậu... cậu điên rồi," Trần Lão hổn hển, nhìn chàng trai đang dùng một tay bám vào tường, tay kia ôm chặt lấy mình.

"Ông đã nói tôi nên nôn ra một chút cho giống người thường, nhưng tôi nghĩ cứu người thì thực tế hơn," Lý Mục đáp, khóe môi anh rỉ ra một chút máu. Cú va chạm vừa rồi đã làm tổn thương nội tạng của anh, dù có bộ giáp bảo vệ.

Lý Mục đưa Trần Lão vào qua một cửa sổ vỡ. Nhưng ngay khi họ vừa chạm chân xuống sàn nhà, Trần Lão bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt ông vốn đang trống rỗng bỗng chốc rực lên một màu đỏ quái dị.

"Xin lỗi... Tiểu Mục... Tôi không khống chế được..."

Trần Lão bất ngờ rút một khẩu súng điện dự phòng, bắn thẳng vào ngực Lý Mục. Luồng điện cực mạnh cộng hưởng với bộ giáp kim loại khiến Lý Mục co giật dữ dội. Anh ngã quỵ xuống sàn.

Từ trong bóng tối, Vô Diện bước ra qua cửa sổ, hắn thong thả bước đến bên cạnh Lý Mục.

"Ngươi nghĩ ta dùng ông già này làm con tin sao? Không, ta dùng ông ta làm 'vật dẫn' để đưa oán khí vào bên trong bộ giáp của ngươi. Ngươi càng muốn cứu người, ngươi càng để lộ sơ hở."

Vô Diện đưa tay chạm vào trán Lý Mục. "Bây giờ, hãy để ta xem trí nhớ máy móc của ngươi chứa đựng những gì nào."

Một cơn đau xé tâm can ập đến. Lý Mục thấy những trang sách trong đầu mình bị lật tung, những ký ức về cha, về thư viện, về những tọa độ địa mạch bị Vô Diện thô bạo cướp bóc. Nhưng trong cơn đau ấy, Lý Mục lại thấy một thứ mà Vô Diện không thấy: Một căn phòng tối trong tâm trí anh, nơi cha anh đang ngồi đó, mỉm cười và đặt tay lên một chiếc hộp khóa kín.

"Muốn lấy... thì cứ việc," Lý Mục nghiến răng, anh bất ngờ cắn vào đầu lưỡi mình. Vị đắng từ miếng ngọc "Thiệt căn" hòa quyện với máu vàng, tạo ra một luồng phản chấn cực mạnh đánh bật bàn tay của Vô Diện ra.

Trần Lão ngã xuống, bất tỉnh hoàn toàn. Vô Diện nhìn bàn tay mình bị bỏng cháy, hắn gầm lên tức giận: "Ngươi dám dùng linh hồn để đánh cược? Được, vậy thì hãy nhìn thành phố này sụp đổ đi!"

Vô Diện biến mất, mang theo tất cả thông tin về các mắt trận còn lại. Lý Mục nằm đó, hơi thở đứt quãng. Anh biết mình vừa mất đi một thứ rất quan trọng: Bí mật về cách tái thiết lập trận pháp. Giờ đây, anh phải đua với thời gian trước khi Vô Diện tìm ra Ý căn tại Tháp truyền hình.