Trong khi Lý Mục đang vật lộn tại bệnh viện, A Kiệt đã tìm cách thâm nhập vào khu vực chân Tháp truyền hình. Thành phố S lúc này như một con thú bị thương, ánh đèn đường nhấp nháy liên tục, người dân hoảng loạn chạy khỏi vùng sương mù màu tím đang lan rộng.
A Kiệt bò qua đường ống thông gió của tòa nhà kỹ thuật. Gã có linh cảm rất xấu. Tại sao kẻ thù lại có thể biết rõ vị trí các mắt trận như vậy? Tại sao ngay cả khi họ đã rất cẩn thận, Vô Diện vẫn luôn đi trước một bước?
"Chết tiệt, mình phải nhanh hơn," A Kiệt lầm bầm, tay gã lăm lăm thanh kiếm gỗ đào.
Khi gã tiếp cận được phòng điều khiển trung tâm của tháp, gã thấy một bóng người đang đứng trước màn hình lớn. Đó là một người mặc đồng phục của "Cục an ninh", nhưng tư thế của hắn rất lạ.
"Đứng yên! Giơ tay lên!" A Kiệt quát.
Người đó từ từ quay lại. A Kiệt chết lặng. Đó là một đồng nghiệp cũ của gã, người mà gã luôn tin tưởng – Lâm Huy. Nhưng Lâm Huy lúc này không còn là người bạn mà gã biết. Trên mặt Lâm Huy chằng chịt những đường gân đen, và hắn đang cầm một thiết bị điều khiển tần số sóng của tháp truyền hình.
"A Kiệt, anh không nên đến đây," Lâm Huy nói, giọng điệu vô hồn. "Thế giới này cần được làm sạch. Oán khí của 'Vực' sẽ gột rửa mọi sự giả dối."
"Cậu điên rồi! Cậu đang tiếp tay cho con quỷ đó giết hàng triệu người đấy!"
Lâm Huy cười nhạt: "Anh có biết tại sao cha của Lý Mục lại phải chết không? Không phải vì hy sinh đâu. Chính gia tộc họ Lý đã đẩy ông ấy vào chỗ chết khi ông ấy muốn phá hủy trận pháp này để trả lại tự do cho con trai mình. Tôi chỉ đang hoàn thành tâm nguyện của ông ấy."
A Kiệt lao vào tấn công, nhưng Lâm Huy dường như đã được ban cho sức mạnh từ bóng tối. Hắn di chuyển nhanh như một cái bóng, mỗi đòn đánh của hắn đều nhắm vào những huyệt đạo hiểm yếu của A Kiệt.
"Anh không thắng được tôi đâu. Vô Diện đã có được tọa độ từ não của Lý Mục. Ngay lúc này, hắn đang tiến lên đỉnh tháp."
Lâm Huy tung một cú đá mạnh vào bụng A Kiệt, khiến gã văng vào tủ điện. Điện giật khiến A Kiệt tê liệt. Lâm Huy nhìn bạn mình một lần cuối rồi nhấn nút kích hoạt trên bảng điều khiển.
Một tiếng rền vang chấn động toàn thành phố. Từ đỉnh Tháp truyền hình, một luồng sóng âm vô hình tỏa ra, khiến tất cả những người đang đứng trong phạm vi 10km đều quỵ xuống, ôm đầu đau đớn. Đây chính là "Ý căn" – khả năng kiểm soát trí não của toàn bộ cư dân.
A Kiệt nằm dưới sàn, máu chảy ra từ tai. Gã lấy trong túi ra một thiết bị liên lạc cũ kỹ, cố gắng truyền tin cho Lý Mục.
"Lý... Mục... Phản bội... Lâm Huy... Tháp... đừng đến... là bẫy..."
Nhưng tín hiệu đã bị cắt đứt. A Kiệt lịm đi, trong đầu gã chỉ còn hiện lên hình ảnh bát mì nóng hổi mà gã đã hứa đãi Lý Mục. Gã tự cười nhạo mình, một kẻ thợ săn bóng đêm cuối cùng lại bị chính bóng tối của lòng người đánh bại.