MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCanh Gác Trong ĐêmChương 15: VẬT DẪN

Canh Gác Trong Đêm

Chương 15: VẬT DẪN

814 từ · ~5 phút đọc

Lý Mục tỉnh dậy trong một căn phòng trống tại bệnh viện. Trần Lão đã được các y tá (những người vừa tỉnh lại sau cơn mê) đưa đi cấp cứu. Anh nhìn vào gương, thấy những đường vân vàng kim trên da mình đang bắt đầu chuyển sang màu xám xịt.

Lời của Vô Diện vang lên trong đầu anh: "Sự thật sẽ khiến ngươi phát điên."

Anh lấy cuốn nhật ký của cha ra, lật đến trang cuối cùng – trang mà anh tưởng là trống không. Dưới ánh sáng của con dao găm ngọc, những dòng chữ ẩn bắt đầu hiện lên. Đó là nét chữ run rẩy của Lý Văn trong những giờ phút cuối đời.

Mục nhi, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã thu thập gần đủ lục căn. Cha phải nói cho con biết sự thật tàn khốc nhất. Gia tộc chúng ta không canh giữ 'Vực'. Chúng ta nuôi dưỡng nó. Cứ mỗi trăm năm, một 'Vật chứa' sẽ được sinh ra để hấp thụ toàn bộ oán khí của thành phố, sau đó người đó sẽ bị tế sống để làm mới phong ấn.

Con không phải là người hùng bảo vệ thành phố. Con là một con lợn tế được nuôi béo bằng sức mạnh của lục căn. Khi con bước lên đỉnh Tháp truyền hình và kích hoạt Ý căn, toàn bộ oán khí của hàng triệu người sẽ đổ dồn vào trái tim con. Con sẽ chết trong đau đớn tột cùng, và thành phố sẽ yên bình thêm một trăm năm nữa.

Lý Mục buông rơi cuốn nhật ký. Đôi mắt vốn luôn bình thản của anh giờ đây rung động dữ dội. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Sự vô cảm bẩm sinh của anh hóa ra là để anh có thể chịu đựng được quá trình "nuôi dưỡng" này mà không phát điên trước khi đến ngày bị tế.

"Vậy ra... tất cả những gì tôi làm... chỉ là để chuẩn bị cho cái chết của chính mình sao?"

Anh cười. Một nụ cười khô khốc và đầy cay đắng. Lần đầu tiên, Lý Mục nếm trải cảm giác của sự phản bội từ chính huyết thống của mình. Cha anh, bác anh, tất cả đều biết điều này.

Nhưng rồi, anh nhớ đến ánh mắt của Trần Lão khi ông đẩy anh ra để che chắn cho anh khỏi Vô Diện. Anh nhớ đến Kim Ngũ Sư đã tự hủy hoại vị giác để trao cho anh miếng ngọc. Anh nhớ đến A Kiệt – gã thợ săn nhếch nhác nhưng đầy nghĩa khí.

Họ không biết anh là vật tế. Họ tin anh là cứu tinh.

Lý Mục đứng dậy, anh mặc lại chiếc áo vest đã rách nát, cài lại nút áo một cách chỉn chu. Anh cầm lấy Thước đo địa giới và con dao găm ngọc.

"Nếu tôi phải chết để thành phố này sống, tôi sẽ chết. Nhưng tôi sẽ không chết như một vật tế của gia tộc họ Lý. Tôi sẽ chết như một con người."

Lý Mục bước ra khỏi bệnh viện. Bầu trời thành phố S lúc này đã hoàn toàn bị sắc tím bao phủ. Sấm sét đen nổ rền trời. Anh không đi xe, anh chạy. Mỗi bước chạy của anh đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm.

Khi anh đến chân Tháp truyền hình, anh thấy Lâm Huy đang đứng đó đợi sẵn cùng một toán người bị điều khiển.

"Lý Mục, anh đến để nộp mạng sao?" Lâm Huy cười lạnh.

Lý Mục không đáp lời. Anh chỉ giơ thanh thước lên. Một luồng sáng vàng kim bùng phát mạnh mẽ đến mức xua tan màn sương tím trong nháy mắt. Sức mạnh của anh lúc này không còn là sức mạnh mượn từ địa mạch nữa, mà là sức mạnh bùng nổ từ ý chí của một người đã thấu hiểu định mệnh của mình.

"Lánh ra," Lý Mục nói, giọng anh lạnh như băng. "Tôi không có thời gian cho kẻ phản bội."

Chỉ với một động tác đơn giản, Lý Mục lướt qua toán người như một cơn lốc. Lâm Huy thậm chí không kịp phản ứng đã bị áp lực từ bộ giáp hất văng vào vách đá. Lý Mục không giết hắn, anh chỉ tước bỏ khả năng chiến đấu của hắn.

Anh bước vào thang máy hướng thẳng lên đỉnh tháp. Trận chiến cuối cùng đang chờ đợi anh ở độ cao 460 mét, nơi Vô Diện đang đứng trên mắt trận Ý căn, sẵn sàng hoàn tất nghi lễ trăm năm.

Lý Mục biết, khi anh lên tới đó, anh sẽ phải đối mặt với không chỉ một con quỷ, mà là toàn bộ tội lỗi của tổ tiên mình. Nhưng trong tim anh lúc này, thay vì sự trống rỗng, là một ngọn lửa đang cháy rực.