MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Hoa Bị Vấy BẩnChương 1

Cánh Hoa Bị Vấy Bẩn

Chương 1

1,139 từ · ~6 phút đọc

Tiếng mưa của vùng cao nguyên thường đến một cách bất chợt và dai dẳng, giống như nỗi lòng của những người mang tâm sự. Diệp Hạ đứng bên cửa sổ của căn hộ Indochine nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở Đà Lạt, nhìn theo chiếc xe hơi màu đen của bố khuất dần sau rặng thông già. Bố cô đi công tác ở Pháp ba tháng, và bằng một sự sắp đặt mà ông cho là "an toàn nhất", ông đã gửi cô cho người bạn thân nhất của mình — Trịnh Minh Quân.

Hạ quay đầu nhìn vào gian phòng khách rộng lớn. Không gian ở đây khác hẳn với sự xô bồ, náo nhiệt của Sài Gòn nơi cô đang theo học. Căn nhà của chú Quân thoang thoảng mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi giấy cũ và một chút hơi ẩm của đất rừng. Nó tĩnh lặng đến mức Hạ có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc từ thế kỷ trước đang gõ nhịp đều đặn trên tường.

"Hạ, mang đồ của cháu vào phòng đi. Chú đã dọn sẵn căn phòng ở tầng hai rồi."

Giọng nói của Quân vang lên, trầm thấp và vang vọng từ phía gian phòng làm việc đầy những bản vẽ kỹ thuật. Anh bước ra, trên tay vẫn cầm một cây bút chì gỗ. Quân không mặc vest, anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân ẩn hiện — vẻ đẹp của một người đàn ông ngoài bốn mươi, chín chắn và đầy sự tiết chế.

Hạ nhìn anh, trái tim trong lồng ngực bỗng nhảy hẫng một nhịp. Cô đã gọi người đàn ông này là "chú" suốt mười lăm năm qua. Trong ký ức tuổi thơ của cô, chú Quân là người đã mua cho cô những hộp màu đắt tiền đầu tiên, là người đã lặng lẽ đứng sau lưng bố cô trong đám tang mẹ cô nhiều năm về trước. Nhưng giờ đây, ở tuổi hai mươi, khi đứng trước mặt anh, cô không còn thấy sự bao bọc của một người bề trên nữa. Thay vào đó, một cảm giác nóng rực và bồn chồn khó tả cứ dâng lên mỗi khi ánh mắt hai người giao nhau.

"Cháu tự mang lên được, chú không cần giúp đâu." Hạ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ của một cô gái trẻ đang độ xuân thì.

Cô cúi xuống kéo chiếc vali, nhưng vì vội vàng nên gót giày cao gót vô tình vấp vào mép thảm. Hạ chao đảo, cả cơ thể đổ về phía trước. Theo bản năng, Quân bước tới rất nhanh, cánh tay mạnh mẽ của anh vòng qua eo cô, giữ chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang mất thăng bằng.

Một sự va chạm trực diện.

Hạ cảm nhận được lồng ngực cứng ngắc của anh chạm vào khuôn ngực mềm mại của mình qua lớp áo thun mỏng. Mùi đàn hương nam tính từ người anh bao vây lấy cô, nồng nàn và say đắm đến mức khiến cô choáng váng. Bàn tay của Quân đặt ở thắt lưng cô rất nóng, hơi ấm ấy dường như xuyên qua lớp vải, thiêu đốt làn da cô.

Quân sững sờ. Anh chưa bao giờ gần cô đến thế. Đứa trẻ ngày nào hay vòi vĩnh anh mua kẹo, nay đã lớn thế này rồi sao? Đường cong ở eo cô mềm mại một cách lạ lùng, và mái tóc thơm mùi tinh dầu bưởi của cô đang cọ nhẹ vào cằm anh, gợi lên một thứ bản năng mà anh đã cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của một "người chú" mẫu mực.

"Cháu... cháu có sao không?" Giọng Quân hơi khàn đi, anh vội vã buông tay ra như thể vừa chạm vào một khối than nóng.

Hạ đứng vững lại, nhưng cô không lùi ra xa. Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy vẻ bướng bỉnh và cả một sự khiêu khích vô tình. "Cháu không sao. Tại căn nhà của chú... nhiều đồ cổ quá, làm cháu hơi ngộp."

Quân quay mặt đi, tránh ánh nhìn trực diện của cô. Anh hắng giọng, cố tìm lại sự bình tĩnh thường nhật. "Ở đây yên tĩnh, rất hợp để cháu tập trung làm đồ án thiết kế trang sức. Cứ tự nhiên như ở nhà. Chú phải vào hoàn thành bản vẽ cho công trình ở Hội An, tối nay chúng ta sẽ ra ngoài ăn."

Anh bước đi nhanh chóng, bóng lưng cao lớn lọt thỏm vào căn phòng làm việc ngập tràn ánh sáng vàng từ đèn kiến trúc. Hạ đứng đó, nhìn theo bóng lưng ấy, đầu ngón tay khẽ vuốt ve vị trí mà anh vừa chạm vào trên eo mình. Một cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn ở đó.

Căn phòng chú chuẩn bị cho cô nằm ở phía đông, nơi có cửa sổ nhìn thẳng ra thung lũng. Hạ mở vali, lấy ra một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu đỏ rượu chát — một món đồ mà chắc chắn bố cô sẽ không bao giờ cho phép cô mặc nếu ông có mặt ở đây. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.

Ba tháng. Chín mươi ngày sống chung với người đàn ông khắc kỷ này.

Hạ bước đến bàn làm việc của Quân khi anh đã đi tắm. Trên bàn, ngoài những bản vẽ phục hồi di tích cổ, có một bức ảnh cũ ép plastic. Trong ảnh, bố cô và Quân đang đứng khoác vai nhau thời còn trẻ. Quân trong ảnh cười rất tươi, ánh mắt chưa có những nếp nhăn của sự trải đời và nỗi cô đơn.

Hạ đưa tay chạm vào gương mặt của Quân trong ảnh, rồi khẽ lướt xuống thực tại khi nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm bên cạnh. Tường nhà cổ vốn không cách âm tốt, cô có thể nghe thấy tiếng nước dội vào da thịt, tiếng hít thở trầm đục của anh. Cô đứng đó, nhắm mắt lại, tưởng tượng về những thớ cơ trên người người đàn ông ấy dưới làn nước lạnh.

Sự cấm kỵ giống như một liều thuốc độc bọc đường, và Diệp Hạ biết mình đã sẵn sàng để nếm trải vị ngọt cay đắng ấy.

"Chú Quân," cô thì thầm vào khoảng không gian tĩnh mịch, "Để xem chú có thể đóng vai người chú tốt bụng được bao lâu."

Ngoài kia, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Những hạt bụi li ti trong nắng ban chiều đã biến mất, nhường chỗ cho bóng tối đang dần bao phủ lấy căn nhà gỗ. Một mùa hạ không yên ả đã bắt đầu như thế.