MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Hoa Bị Vấy BẩnChương 2

Cánh Hoa Bị Vấy Bẩn

Chương 2

1,299 từ · ~7 phút đọc

Bữa tối đầu tiên diễn ra trong một không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng va chạm nhẹ của những chiếc nĩa bạc lên đĩa sứ. Quân không đưa Hạ ra ngoài như dự định; cơn mưa rừng Đà Lạt trở nên dữ dội hơn, những lọn nước quất mạnh vào cửa kính như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng bên trong. Anh quyết định nấu một bữa đơn giản: mỳ Ý sốt kem và một ít rượu vang đỏ.

Hạ ngồi đối diện Quân qua chiếc bàn gỗ dài bằng sồi nguyên khối. Dưới ánh đèn chùm màu vàng ấm áp, không gian giữa họ bị ngăn cách bởi một bình hoa hồng dại mà anh vừa mới cắm. Quân đã thay một bộ đồ ở nhà — chiếc áo thun đen ôm sát cơ thể và quần vải thô. Sự thoải mái này vô tình làm lộ ra những đường nét vạm vỡ của một người đàn ông thường xuyên vận động, thay vì vẻ đạo mạo của một kiến trúc sư mà cô thường thấy.

"Cơm không hợp khẩu vị của cháu sao?" Quân lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Anh nhận ra từ nãy đến giờ, Hạ hầu như không đụng vào đĩa mỳ, cô chỉ cầm ly rượu vang, khẽ lắc đều và quan sát anh qua làn nước màu đỏ sẫm.

Hạ mỉm cười, đôi môi đỏ mọng hơi ướt át vì rượu. "Không ạ, cháu chỉ đang nghĩ... không ngờ một người bận rộn như chú lại có thể nấu ăn ngon thế này. Ở nhà, bố cháu toàn gọi đồ ăn ngoài."

"Độc thân lâu năm thì phải tự học cách chăm sóc mình thôi," Quân trả lời thản nhiên, nhưng ánh mắt anh lại vô thức lướt qua bờ vai trần mảnh dẻ của Hạ.

Lúc này, cô đã thay một chiếc áo hai dây bằng lụa satin màu ngà, để lộ xương quai xanh tinh tế và làn da trắng ngần dưới ánh đèn vàng. Đối với Quân, đây là một hình ảnh đầy xáo trộn. Trong tâm trí anh, Hạ vẫn là cô bé mặc váy hoa chạy quanh chân mình, nhưng người con gái trước mặt lại mang một vẻ quyến rũ chết người của tuổi đôi mươi – cái tuổi mà sự ngây thơ và gợi cảm hòa quyện vào nhau một cách nguy hiểm.

"Chú Quân, sao chú vẫn chưa lấy vợ?" Hạ đột ngột hỏi, giọng cô hơi trầm xuống, mang theo một chút tò mò xen lẫn khiêu khích. "Bố cháu nói chú là người chung tình nhất mà ông ấy từng biết. Chú vẫn đang chờ đợi ai sao?"

Quân khựng lại, ly rượu trong tay anh dừng giữa không trung. Câu hỏi này quá trực diện đối với một mối quan hệ "chú – cháu". Anh đặt ly xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Có những chuyện, chờ đợi hay không cũng không thay đổi được kết quả. Huống hồ, cuộc sống của chú hiện tại đã rất ổn định."

"Ổn định hay là cô độc?" Hạ nghiêng đầu, sợi tóc mai rũ xuống gương mặt thanh tú. "Cháu thấy căn nhà này quá lớn, và chú thì... quá kín kẽ. Chú luôn sợ điều gì đó sao?"

Quân cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô bé này quá nhạy cảm, hoặc có lẽ cô đang cố tình bóc trần những lớp mặt nạ mà anh dày công xây dựng. Để tránh ánh mắt bướng bỉnh ấy, anh đứng dậy định dọn dẹp bát đĩa.

"Cháu nói nhiều quá rồi đấy, Hạ. Ăn xong thì đi nghỉ sớm đi, mai chú đưa cháu đến trường nộp hồ sơ thực tập."

Nhưng ngay khi Quân vừa bước vòng qua phía sau ghế của Hạ để lấy chiếc đĩa, cô bất ngờ đứng dậy. Khoảng cách quá gần khiến anh không kịp lùi lại, và một lần nữa, họ đứng sát nhau trong một không gian chật hẹp. Lần này, không có sự cố vấp ngã nào cả, chỉ có sự chủ động của một người và sự bàng hoàng của người kia.

Mùi rượu vang đỏ quyện với mùi nước hoa đào chín của cô phả thẳng vào lồng ngực anh. Hạ không lùi bước, cô ngước lên nhìn anh, khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi đồng tử trong veo của cô.

"Chú Quân, chú đang tránh mặt cháu." Cô thì thầm, bàn tay nhỏ bé đặt nhẹ lên cánh tay rắn chắc của anh.

Cảm giác tiếp xúc da thịt giữa cái lạnh của đêm Đà Lạt giống như một dòng điện chạy dọc sống lưng Quân. Làn da cô mềm và mát lạnh, đối lập hoàn toàn với sự nóng rực đang âm ỉ trong huyết quản anh. Quân cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Bản năng người đàn ông trong anh đang gào thét rằng điều này là sai trái, rằng cô là con gái của bạn thân, là người anh phải bảo vệ chứ không phải để khao khát.

"Hạ, cháu say rồi," Quân gằn giọng, cố giữ cho tông giọng mình bình thản dù bàn tay anh đang khẽ run lên.

"Cháu mới chỉ uống nửa ly rượu thôi. Cháu rất tỉnh táo." Hạ tiến thêm một bước, khiến cơ thể cô gần như dán chặt vào anh. "Cháu biết chú đang nghĩ gì. Chú sợ vì chú là bạn của bố cháu. Nhưng chú ơi, cháu không phải là trẻ con nữa."

Ánh mắt Quân tối sầm lại, một sự chiếm hữu nguyên thủy thoáng hiện qua rồi biến mất sau lớp kính cận. Anh nắm lấy cổ tay cô, không quá mạnh nhưng đủ để khẳng định quyền lực của một người đàn ông trưởng thành.

"Đi ngủ đi. Ngay lập tức."

Anh buông tay, quay lưng đi thẳng vào gian bếp, để lại Hạ đứng một mình giữa phòng khách rộng lớn. Tiếng nước xả mạnh trong bồn rửa bát vang lên như để át đi tiếng đập thình thịch của trái tim anh. Quân đứng đó, hai tay chống lên mặt bàn đá lạnh lẽo, đầu cúi thấp. Anh nhận ra mình không chỉ đang đối mặt với sự nổi loạn của một cô gái trẻ, mà còn đang đối mặt với con quỷ dữ trong chính mình – con quỷ đã bị giam cầm quá lâu và giờ đây đang rung động trước sự khiêu khích của một bông hồng dại.

Ở phía ngoài, Hạ không hề tỏ ra sợ hãi hay giận dữ. Cô khẽ liếm môi, cảm nhận vị chát của rượu vẫn còn vương vấn. Cô biết mình đã chạm đến giới hạn của anh. Sự kìm nén của người đàn ông chín chắn này chính là thứ thuốc kích thích mạnh nhất đối với cô.

Tối hôm đó, trong căn phòng gỗ thơm mùi thông, Hạ nằm trên giường, lắng nghe tiếng bước chân của Quân đi lại trên hành lang. Mỗi tiếng kẽo kẹt của sàn gỗ đều khiến cô tưởng tượng ra dáng vẻ của anh ở phía bên kia bức tường. Cô biết, cuộc chiến giữa lý trí và bản năng của anh chỉ mới bắt đầu, và cô – Diệp Hạ – sẽ không bao giờ để anh thắng dễ dàng như vậy.

Trong căn phòng làm việc, Quân thức trắng đêm. Bản vẽ di tích cổ trước mặt vẫn dở dang, thay vào đó, những đường nét của bờ vai trần và ánh mắt đầy khiêu khích của Hạ cứ chập chờn hiện lên trên mặt giấy. Anh rít một hơi thuốc lá thật sâu, khói thuốc nhạt nhòa che khuất đôi mắt đầy dằn vặt.

"Diệp Hạ... cháu thực sự là một tai họa," anh lẩm bẩm, giọng nói tan biến vào màn mưa đêm.