MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Hoa Bị Vấy BẩnChương 3

Cánh Hoa Bị Vấy Bẩn

Chương 3

1,241 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Đà Lạt đón họ bằng một bầu không khí bảng lảng sương mù. Cái lạnh của vùng cao nguyên vào sáng sớm len lỏi qua từng khe cửa, khiến người ta chỉ muốn cuộn tròn trong chăn ấm. Nhưng đối với Trịnh Minh Quân, buổi sáng này là một sự thử thách đối với sự nhẫn nại của anh.

Anh đứng ở chân cầu thang, tay cầm chìa khóa xe, đã sẵn sàng với chiếc áo măng tô màu rêu và quần tây chỉn chu. Quân ngước nhìn lên phía tầng hai, nơi tiếng bước chân của Hạ đang gõ nhẹ xuống sàn gỗ. Anh đã tự nhủ với lòng mình rằng chuyện tối qua chỉ là một phút bốc đồng của tuổi trẻ, và anh cần phải giữ khoảng cách đúng mực của một người bề trên.

Thế nhưng, khi Hạ xuất hiện ở đầu cầu thang, mọi dự định của anh dường như tan biến.

Cô mặc một chiếc váy ngắn bằng vải tweed màu hồng nhạt, khoác bên ngoài chiếc cardigan mỏng. Đôi chân dài trắng nõn của cô lộ ra dưới gấu váy, đối lập hoàn toàn với không gian trầm mặc của căn nhà. Hạ không trang điểm đậm, chỉ dặm một chút son đỏ đào khiến gương mặt cô rạng rỡ như một đóa hoa vừa chớm nở trong sương.

"Chú đợi cháu lâu chưa?" Hạ vừa bước xuống vừa cài lại chiếc khuy áo cardigan bị tuột, một hành động vô tình khiến Quân phải vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

"Vừa mới xong. Đi thôi, kẻo kẹt xe." Anh đáp ngắn gọn, giọng nói mang theo sự khô khan cố ý.

Chiếc SUV của Quân lướt đi trên những cung đường dốc uốn lượn. Không gian trong xe vốn rộng rãi nhưng lúc này lại trở nên chật chội lạ lùng. Quân tập trung lái xe, hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Thế nhưng, mùi nước hoa của Hạ – thứ mùi hương đào chín ngọt ngào và mời gọi – cứ quẩn quanh trong khoang xe, len lỏi vào từng hơi thở của anh.

"Chú Quân này, chú thấy bộ này cháu mặc thế nào? Có giống sinh viên thực tập nghiêm túc không?" Hạ vừa nói vừa xoay người sang phía anh, khiến vạt váy ngắn hơi co lên, để lộ một phần đùi mật ngọt.

Quân liếc nhanh qua gương chiếu hậu, yết hầu anh khẽ chuyển động. Anh cố gắng giữ giọng mình đều đều: "Cháu nên mặc dài hơn một chút. Đà Lạt lạnh, và môi trường làm việc không cần quá... phô trương."

"Phô trương sao?" Hạ khẽ cười, giọng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô đột ngột vươn người tới gần phía bệ tỳ tay trung tâm, bàn tay nhỏ bé chạm vào mu bàn tay anh đang đặt trên cần số. "Cháu thấy chú mới là người quá nghiêm túc đấy. Chú nhìn đi, tay chú đang gồng lên kìa."

Bàn tay cô mát lạnh, nhưng sự tiếp xúc đó giống như một luồng điện chạy thẳng vào tim Quân. Anh giật mình, theo phản năng đánh lái hơi mạnh để tránh một vũng nước trên đường. Chiếc xe chao đảo nhẹ, khiến Hạ mất đà lao về phía anh.

Quân phải phanh gấp. Chiếc xe dừng khựng lại bên lề đường, nơi những tán thông che khuất ánh nắng ban mai.

Trong khoảnh khắc ấy, Hạ không hề lùi lại. Cô đang ngã vào lòng anh, một tay bám vào vai anh, tay kia vẫn đặt trên cần số. Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chưa đầy năm centimet. Anh có thể cảm nhận được hơi thở thơm mát của cô phả lên môi mình, và cả nhịp tim đang đập loạn xạ của chính mình đang phản bội lại lý trí.

"Hạ... ngồi ngay ngắn lại." Quân nói, nhưng giọng anh lần này không còn uy lực, nó mang theo một sự khàn đục run rẩy.

Hạ không đi chỗ khác, cô nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động dữ dội của người đàn ông đối diện. Cô nhận ra sự khao khát đang bùng lên trong đáy mắt anh, một thứ cảm xúc nguyên thủy mà anh đã cố gắng che đậy bằng vẻ đạo mạo bấy lâu nay.

"Chú đang sợ cháu, hay sợ chính chú?" Cô thì thầm, đôi môi gần như chạm vào dái tai anh.

Cánh tay Quân vô thức vòng qua sau lưng cô, không phải để đẩy ra, mà là một sự níu giữ đầy mâu thuẫn. Lòng bàn tay anh chạm vào lớp vải mỏng ở lưng cô, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể thanh xuân. Sự im lặng trong xe trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên nóc xe và tiếng hơi thở dồn dập của hai người.

Quân cảm thấy mình như một kẻ đứng trước vực thẳm. Chỉ cần một chút thôi, anh sẽ đánh đổi tất cả danh dự, tình bạn với bố cô để lao vào sự ngọt ngào đầy tội lỗi này. Bàn tay anh siết nhẹ eo cô, kéo cô sát hơn một chút, khiến lồng ngực hai người chạm vào nhau không còn kẽ hở.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại từ túi xách của Hạ vang lên dồn dập. Cái tên "Bố" hiện lên trên màn hình như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự mê muội của Quân.

Anh giật mình, lập tức buông Hạ ra và lùi về phía ghế lái, mặt đỏ gay vì sự xấu hổ và dằn vặt. Hạ cũng khựng lại, cô cầm điện thoại lên, hơi thở vẫn chưa ổn định.

"Dạ, bố..." Cô trả lời, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đang nhìn ra cửa sổ của Quân.

Trong khi Hạ trò chuyện với bố về việc học tập, Quân ngồi đó, hai tay bám chặt vào vô lăng đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh cảm thấy kinh tởm chính mình. Anh vừa định làm gì? Anh vừa định chạm vào con gái của người bạn thân nhất trong một chiếc xe bên đường sao?

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh khi cuộc gọi kết thúc, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Quân không nói thêm một lời nào, gương mặt anh trở nên lạnh lùng như tảng đá mùa đông. Còn Hạ, cô ngồi tựa đầu vào cửa kính, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đắc thắng. Cô biết mình đã thắng trận đầu tiên. Sự kìm nén của Quân đã nứt vỡ, và một khi đã có vết nứt, bức tường thành đạo đức của anh sẽ sớm sụp đổ hoàn toàn.

Đến cổng trường, khi Hạ chuẩn bị bước xuống, Quân đột ngột lên tiếng, giọng anh lạnh đến thấu xương:

"Chiều nay cháu tự bắt taxi về đi. Chú có cuộc họp đột xuất."

Hạ không giận, cô quay lại, ghé sát vào tai anh nói nhỏ một câu trước khi đóng cửa xe:

"Chú Quân, chú có chạy trốn đến đâu thì tối nay chú cũng phải về nhà mà."

Chiếc SUV phóng đi thật nhanh, để lại một làn khói xám giữa màn sương Đà Lạt. Quân đạp ga như muốn trút bỏ sự ngột ngạt trong lòng, nhưng mùi hương đào chín của Hạ vẫn cứ bám lấy anh, nhắc nhở anh về nụ hôn suýt chút nữa đã xảy ra.