Quân không đi họp. Anh lái xe một mạch đến một xưởng gỗ cũ ở ngoại ô – nơi anh thường tìm đến mỗi khi tâm trí rối bời bởi những bản vẽ phức tạp. Nhưng hôm nay, mùi gỗ thông nồng nặc cũng không thể xua đi được mùi hương đào chín của Hạ vẫn còn vương vấn trên lớp áo măng tô. Anh ngồi trong bóng tối của xưởng gỗ, rít hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cho đến khi tàn thuốc đầy nghẹt trong chiếc gạt tàn bằng đồng.
Gần mười một giờ đêm, Quân mới trở về nhà. Anh đã ghé qua một quán bar nhỏ dọc đường, uống vài ly whisky nguyên chất không đá. Men rượu khiến bước chân anh hơi nặng nề, nhưng lý trí của anh lại tỉnh táo đến mức đáng sợ. Anh hy vọng rằng khi mình về đến nơi, Hạ đã ngủ say trong căn phòng thơm mùi sáp ong của cô.
Thế nhưng, căn nhà gỗ không chìm trong bóng tối như anh nghĩ.
Dưới tầng trệt, ánh đèn lò sưởi bập bùng hắt những bóng dài lên bức tường treo đầy những bản vẽ kiến trúc cổ. Hạ đang ngồi trên sàn thảm ngay trước lò sưởi, xung quanh là những mảnh vụn của đất sét và những dụng cụ chế tác trang sức. Cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng – mà Quân nhận ra ngay lập tức, đó là chiếc áo sơ mi anh đã giặt sạch và treo trong tủ quần áo dự phòng.
Chiếc áo dài qua đùi, che đi phần lớn cơ thể nhưng lại để lộ đôi chân dài trắng muốt dưới ánh lửa vàng cam. Hai cúc đầu của áo không cài, để lộ vùng cổ thanh tân và ẩn hiện đường cong mờ ảo phía sau lớp vải mỏng.
"Chú về rồi sao?" Hạ ngước lên, đôi mắt cô hơi lờ đờ vì buồn ngủ nhưng lại sáng rực khi thấy anh. "Cháu đợi chú để hỏi về bản phác thảo này."
Quân đứng sững lại ở lối vào phòng khách. Hơi rượu trong người anh dường như bốc hỏa khi nhìn thấy cô trong trang phục đó. Sự khắc kỷ của một người đàn ông ngoài bốn mươi đang bị thử thách đến giới hạn cuối cùng.
"Sao cháu lại mặc áo của chú?" Giọng Quân khàn đặc, anh cố gắng không nhìn vào đôi chân trần của cô.
"Đồ của cháu chưa khô, mà phòng thì lạnh quá." Hạ đứng dậy, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trượt nhẹ trên vai cô. Cô bước về phía anh, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ. "Chú uống rượu sao? Mùi rượu quyện với mùi gỗ trên người chú... nồng thật đấy."
Hạ dừng lại ngay trước mặt Quân. Cô không hề sợ hãi vẻ mặt lạnh lùng của anh. Ngược lại, cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt lại cổ áo măng tô của anh, rồi bàn tay nhỏ bé ấy trượt xuống, chạm vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của người đàn ông đối diện.
"Hạ, dừng lại ngay." Quân nắm lấy cổ tay cô, hơi thở anh nặng nề. "Cháu biết mình đang làm gì không?"
"Cháu biết." Hạ ngước mắt nhìn anh, nụ cười của cô tan biến, thay vào đó là một sự khao khát mãnh liệt. "Cháu đang làm điều mà cả chú và cháu đều muốn từ lúc ở trên xe. Chú Quân, chú định lừa dối bản thân đến bao giờ?"
Cơn giận và sự thèm khát trong Quân bùng nổ cùng một lúc. Anh dồn cô vào bức tường gỗ bên cạnh lò sưởi. Một tay anh vẫn siết chặt cổ tay cô, tay kia chống mạnh lên tường, giam cầm cô trong khoảng không gian giữa cơ thể anh và mặt gỗ lạnh lẽo.
"Cháu có biết nếu bố cháu thấy cảnh này, ông ấy sẽ giết chú không?" Quân gằn giọng qua kẽ răng, gương mặt anh sát gần cô đến mức hơi nóng từ miệng anh phả thẳng vào làn da cổ của Hạ.
"Vậy thì đừng để bố cháu biết." Hạ thì thầm, cô nhón chân, đôi môi khẽ chạm vào cằm anh, nơi những sợi râu lởm chởm vừa mới mọc làm cô thấy hơi nhói nhưng lại đầy kích thích. "Chỉ có cháu và chú ở đây thôi. Bóng tối của Đà Lạt sẽ giấu kín mọi thứ cho chúng ta."
Quân nhắm mắt lại, đấu tranh giữa lương tâm và bản năng. Nhưng mùi hương của cô, sự mềm mại của cơ thể cô đang ép sát vào anh, và cả hơi men đang rần rần trong huyết quản đã đánh bại tất cả. Anh cúi xuống, không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là một sự chiếm lấy đầy cuồng nhiệt và giận dữ.
Anh hôn cô như thể muốn trừng phạt sự bướng bỉnh của cô, cũng như trừng phạt sự yếu lòng của chính mình. Hạ rên khẽ một tiếng, bàn tay cô luồn vào mái tóc hơi rối của Quân, kéo anh lại gần hơn. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh bị bàn tay thô ráp của Quân vò nát.
Sự kìm nén suốt bao nhiêu năm qua vỡ òa. Trong khoảnh khắc đó, Quân không còn là chú, cũng không còn là người bạn của bố cô. Anh chỉ là một người đàn ông bị khuất phục bởi một bông hồng có gai. Anh nhấc bổng Hạ lên, khiến cô phải quắp lấy thắt lưng anh, rồi bước từng bước nặng nề về phía chiếc ghế sofa dài đối diện lò sưởi.
Tiếng lửa cháy lách tách trong lò sưởi hòa quyện cùng tiếng hơi thở dồn dập và tiếng vải lụa ma sát vào nhau. Ranh giới cuối cùng đã bị vượt qua, và trong căn nhà gỗ giữa rừng thông đêm ấy, chỉ còn lại sự giao thoa của hai linh hồn đang khát khao phá bỏ mọi xiềng xích của đạo đức.