Ánh sáng ban mai của Đà Lạt không rực rỡ mà mang một sắc xám lạnh lẽo, xuyên qua những kẽ hở của rèm cửa gỗ, rọi thẳng vào đống tro tàn đã nguội lạnh trong lò sưởi.
Quân thức dậy trước. Cơn nhức đầu từ rượu whisky hòa cùng cảm giác trống rỗng đến tột cùng khiến ông cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng. Bên cạnh ông, trên chiếc sofa rộng bọc da lộn, Hạ vẫn đang ngủ say. Cô nằm gọn trong vòng tay đã nới lỏng của ông, gương mặt khi ngủ không còn nét khiêu khích mà trở nên thuần khiết, yếu ớt như một đứa trẻ. Chiếc áo sơ mi trắng của ông xộc xệch, để lộ bờ vai trắng ngần hằn lên những dấu vết đỏ nhạt – minh chứng cho sự mất kiểm soát của ông đêm qua.
Quân ngồi dậy, chậm rãi mặc lại chiếc áo thun đen bị vứt dưới sàn. Mỗi cử động của ông đều mang theo sự dằn vặt. Ông nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay kiến trúc sư vốn dùng để phục dựng những giá trị cũ kỹ, cao đẹp, nay lại vừa phá nát lòng tin của người bạn thân nhất.
Ông đã bước qua ranh giới đó. Không phải vô tình, mà là một sự sa ngã có ý thức.
Quân đứng dậy bước ra ban công, không khí lạnh buốt tràn vào phổi khiến ông tỉnh táo hơn đôi chút. Ông châm một điếu thuốc, làn khói trắng tan nhanh trong sương sớm. Đằng sau lưng, tiếng vải lụa sột soạt vang lên, rồi một vòng tay mềm mại bất ngờ ôm lấy thắt lưng ông từ phía sau. Hạ đã tỉnh, cô áp mặt vào tấm lưng rộng của ông, hít hà mùi hương gỗ và khói thuốc còn vương lại.
"Chú đang hối hận sao?" Giọng cô ngái ngủ nhưng lại sắc sảo vô cùng.
Quân không quay lại, ông rít một hơi thuốc dài, giọng nói khàn đặc vì lạnh và vì những cảm xúc chưa được gọi tên: "Hạ, chuyện này là sai trái. Chú đã không làm tròn trách nhiệm mà bố cháu gửi gắm."
Hạ buông tay, bước lên đứng cạnh ông ở lan can ban công. Cô không hề có vẻ gì là bối rối hay hối hận. Ngược lại, đôi mắt cô sáng rực, nhìn thẳng vào người đàn ông đang cố tránh né mình.
"Trách nhiệm? Chú Quân, chú không phải là bố cháu, chú cũng không phải là thánh nhân. Chú chỉ là một người đàn ông..." Cô vươn tay, chạm nhẹ vào những vết cào mảnh trên cổ ông – dấu tích của đêm qua – "Và đêm qua, chú đã thuộc về cháu. Đó là sự thật, dù chú có cố dùng đạo đức để che đậy đến thế nào đi nữa."
"Cháu không hiểu đâu," Quân quay sang, ánh mắt đầy sự đau đớn và nghiêm khắc. "Xã hội này, bố cháu, và cả tương lai của cháu... Chú đã hủy hoại tất cả chỉ vì một phút yếu lòng."
"Hủy hoại?" Hạ bật cười, tiếng cười mỏng manh tan trong gió. "Cháu tự nguyện, chú Quân. Cháu đã chờ đợi giây phút này từ năm mười tám tuổi. Nếu có ai đó bị hủy hoại, thì đó là cháu chọn bị chú hủy hoại."
Sự quyết liệt của cô gái trẻ khiến Quân sững sờ. Ông nhận ra Diệp Hạ không phải là nạn nhân trong trò chơi cảm xúc này. Cô là người cầm lái, là người đã giăng ra một cái bẫy ngọt ngào và kiên nhẫn chờ ông tự nguyện bước vào. Sự ngây thơ của cô chỉ là lớp vỏ bọc cho một tâm hồn già dặn và khát khao chiếm hữu không kém gì ông.
Quân dập tắt điếu thuốc, ông nhìn cô một hồi lâu rồi nói, giọng thấp nhưng đanh thép:
"Hợp đồng thực tập của cháu sẽ bắt đầu vào tuần tới. Từ giờ đến lúc đó, chúng ta sẽ giữ khoảng cách. Cháu hãy dọn lại căn phòng của mình đi. Những chuyện ở phòng khách... hãy để nó nằm lại ở bóng tối tối qua."
Nói xong, Quân bước thẳng vào nhà, để lại Hạ đứng một mình giữa sương lạnh. Cô không buồn, cũng không giận. Cô nhìn xuống đôi tay mình, vẫn còn cảm giác ấm nóng từ làn da của anh. Cô biết, một khi người đàn ông khắc kỷ như Trịnh Minh Quân đã nếm được vị ngọt của trái cấm, anh sẽ không bao giờ có thể quay lại là người của ngày xưa được nữa.
Dưới tầng trệt, tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên dồn dập. Quân đứng dưới vòi sen lạnh ngắt, cố gắng gột rửa đi dư vị của đêm nồng nàn. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, ông lại thấy đôi môi đỏ mọng và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Hạ.
Vết nứt trên bức tường đạo đức của ông đã không chỉ là một kẽ hở nhỏ. Nó đã toác ra, và ông biết, sớm muộn gì, cả tòa lâu đài của sự tự trọng mà ông xây dựng suốt 40 năm qua cũng sẽ đổ sụp dưới chân cô gái ấy.