MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Hoa Bị Vấy BẩnChương 6

Cánh Hoa Bị Vấy Bẩn

Chương 6

950 từ · ~5 phút đọc

Văn phòng kiến trúc của Quân nằm trong một căn biệt thự cổ thời Pháp thuộc, bao quanh bởi những gốc tùng già và những khóm cẩm tú cầu nở rộ. Đây vốn là nơi tôn nghiêm của sự sáng tạo, nơi Quân luôn giữ cho mình một thái độ làm việc chuyên nghiệp đến mức cực đoan. Nhưng từ ngày Hạ đến thực tập, sự tĩnh lặng đó đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Hạ được phân vào nhóm thiết kế nội thất, dưới sự hướng dẫn trực tiếp của Nam – một kiến trúc sư trẻ trung, năng động và là "ngôi sao mới" của văn phòng. Trái ngược với vẻ trầm mặc của Quân, Nam rạng rỡ như ánh nắng mặt trời, và dường như anh ta đã bị hút hồn ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Hạ.

Quân ngồi trong phòng làm việc riêng, cánh cửa gỗ hé mở một kẽ nhỏ. Từ vị trí này, ông có thể nhìn thấy bàn làm việc của Hạ ở khu vực sảnh chung.

"Hạ này, chỗ này em dùng chất liệu đồng xước sẽ sang hơn gỗ đấy. Để anh chỉ cho."

Nam cúi xuống sát bên cạnh Hạ, một tay chống lên bàn, tay kia gần như bao trọn lấy bàn tay đang cầm chuột của cô. Khoảng cách của hai người trẻ tuổi ấy trông thật xứng đôi, nhưng đối với Quân, đó là một cái gai đâm thẳng vào mắt.

Tiếng bút chì trong tay Quân gãy khựng. Ông ném nó xuống bàn, cảm giác nóng nảy không tên bắt đầu thiêu đốt lồng ngực. Ông biết mình không có tư cách để ghen, nhưng mỗi khi thấy Nam mỉm cười với cô, hay cách Nam vô tình chạm vào vai cô khi khen ngợi một ý tưởng, Quân lại thấy máu trong người mình sôi lên.

"Chú Quân, chú cần duyệt bản vẽ này không ạ?"

Hạ bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng, trên tay cầm một xấp hồ sơ. Cô vẫn mặc bộ đồ công sở giản dị, nhưng chiếc chân váy bút chì xẻ tà cao lại vô tình để lộ đôi chân dài mỗi khi cô bước đi.

Quân không ngước lên, ông giả vờ tập trung vào bản vẽ trên bàn. "Để đó đi. Chú sẽ xem sau."

Hạ không rời đi ngay. Cô khẽ đóng cửa phòng lại, tiếng "cạch" nhẹ nhàng của chốt cửa khiến không khí trong phòng lập tức thay đổi. Cô tiến lại gần bàn làm việc của ông, mùi hương đào chín quen thuộc bắt đầu xâm chiếm không gian đầy mùi giấy mực.

"Nam nói chiều nay sẽ đưa cháu đi khảo sát thực địa ở công trình phía hồ Tuyền Lâm. Có lẽ cháu sẽ về muộn đấy." Hạ thản nhiên nói, đôi mắt tinh quái quan sát từng biểu cảm trên gương mặt ông.

Bàn tay Quân siết chặt lấy cạnh bàn. Ông ngước lên, ánh mắt đầy tia máu nhìn cô: "Khảo sát thực địa? Với mình cậu ta thôi sao?"

"Vâng, Nam nói anh ấy muốn chỉ cho cháu cách cảm nhận không gian thực tế." Hạ nhún vai, vẻ mặt đầy ngây thơ. "Anh ấy rất nhiệt tình, còn mời cháu đi ăn tối sau đó nữa."

"Không được đi." Quân gằn giọng, sự chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Tại sao ạ? Đây là công việc mà chú?"

Quân đứng bật dậy, ông bước vòng qua bàn làm việc, ép Hạ vào kệ sách gỗ phía sau. Sự đĩnh đạc thường ngày biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông đang phát điên vì ghen tuông.

"Chú không cho phép cháu đi riêng với cậu ta. Cháu có biết cậu ta đang nhìn cháu bằng ánh mắt gì không?"

Hạ không sợ hãi, cô còn đưa tay lên vuốt ve lồng ngực đang phập phồng của ông qua lớp áo sơ mi phẳng phiu. "Cháu không biết. Cháu chỉ thấy chú đang ghen thôi. Chú Quân, chú đang lấy quyền gì để cấm cháu? Quyền của người chú... hay quyền của người đàn ông đêm hôm đó?"

Quâu khựng lại. Câu hỏi của cô như một gáo nước lạnh tạt vào mặt ông. Ông là gì của cô? Một kẻ tội lỗi đã đánh cắp sự trong trắng của con gái bạn thân? Hay một kẻ hèn nhát không dám thừa nhận tình cảm của chính mình?

"Hạ... đừng thách thức chú." Quân thì thầm, giọng ông run lên vì kiềm chế.

"Cháu không thách thức. Cháu chỉ muốn chú thừa nhận." Hạ kéo cà vạt của ông lại gần, hơi thở của hai người hòa quyện. "Nếu chú không muốn cháu đi với người khác, vậy thì hãy giữ cháu lại theo cách của chú đi."

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa của Nam vang lên bên ngoài: "Hạ ơi, em chuẩn bị xong chưa? Chúng ta xuất phát thôi."

Trong bóng tối của phòng làm việc, Quân nhìn sâu vào mắt Hạ. Một sự quyết liệt bùng lên. Ông không buông cô ra, mà ngược lại, ông cúi xuống hôn cô một cách điên cuồng, như muốn đóng dấu chủ quyền lên đôi môi ấy, bất chấp việc Nam đang đứng ngay sau cánh cửa gỗ mỏng manh.

Hạ rên khẽ trong nụ hôn, bàn tay cô siết chặt lấy vai áo ông. Cô biết mình đã thành công. Cơn ghen của người đàn ông khắc kỷ này còn nóng bỏng và nguy hiểm hơn bất kỳ lời tỏ tình nào.

"Bảo cậu ta đi một mình đi," Quân dứt khỏi nụ hôn, hơi thở dồn dập nói vào tai cô, "Chiều nay, cháu phải ở lại đây với chú. Có một 'công trình' khác mà chú cần cháu khảo sát."