Tiếng động cơ xe của Nam nhỏ dần rồi mất hút sau rặng tùng. Văn phòng kiến trúc chìm vào sự tĩnh lặng đặc trưng của buổi chiều tà Đà Lạt. Những nhân viên khác cũng lần lượt thu dọn đồ đạc trở về, để lại không gian rộng lớn của căn biệt thự cổ cho những bóng đổ dài và sự căng thẳng đang âm ỉ cháy.
Trong phòng làm việc, Quân vẫn giữ nguyên tư thế áp sát Hạ vào kệ sách. Ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu xuyên qua khe rèm, hắt lên gương mặt góc cạnh của người đàn ông đang bị cơn ghen tuông dày vò.
"Chú buông cháu ra được chưa?" Hạ thì thầm, giọng nói mang theo sự thỏa mãn không hề che giấu. "Nam đi rồi. Chú đã thắng."
"Cháu coi chú là trò đùa sao?" Quân gằn giọng, bàn tay ông trượt từ eo lên, bóp nhẹ vào cằm cô, ép cô phải đối diện với sự giận dữ trong mắt mình. "Cháu dùng một thằng nhóc để thử thách lòng kiên nhẫn của chú? Cháu có biết chỉ một chút nữa thôi, chú đã có thể đấm vào mặt cậu ta không?"
Hạ không hề run sợ trước cơn thịnh nộ đó. Cô khẽ liếm môi, đôi mắt đong đưa một cách tình tứ. "Cháu không thử thách chú. Cháu chỉ muốn biết vị trí của mình trong lòng chú là gì. Nếu chú không quan tâm, sao chú lại phát điên như vậy?"
Sự im lặng bao trùm. Chỉ có tiếng kim đồng hồ quả lắc ở sảnh ngoài gõ nhịp "tích tắc, tích tắc" — mỗi nhịp gõ như một nhát búa đóng vào lý trí đang vụn vỡ của Quân.
Ông buông cằm cô ra, nhưng thay vì lùi lại, ông bất ngờ bế xốc cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn làm việc bằng gỗ gõ đỏ — nơi vốn chứa đầy những bản vẽ quy hoạch và mô hình di tích. Những xấp giấy nhám sột soạt bị gạt sang một bên, rơi lả tả xuống sàn nhà.
"Hạ, cháu là một tai họa." Quân thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi cà phê và sự khao khát. "Chú đã cố gắng để không chạm vào cháu một lần nữa. Chú đã thức trắng đêm để thuyết phục bản thân rằng đêm đó là một lỗi lầm."
"Và bây giờ?" Hạ vòng tay qua cổ ông, kéo ông lại gần đến mức hai chóp mũi chạm vào nhau. "Chú vẫn nghĩ đó là lỗi lầm sao?"
"Bây giờ... chú không quan tâm nữa."
Quân dứt lời bằng một nụ hôn nồng cháy. Nếu nụ hôn lúc nãy mang tính chất khẳng định chủ quyền trước mặt kẻ khác, thì nụ hôn này là sự giải phóng cho tất cả những kìm nén suốt một ngày dài quan sát cô và Nam. Bàn tay to lớn của ông luồn vào mái tóc cô, giữ chặt gáy cô để nụ hôn sâu hơn, chiếm hữu hơn.
Hạ đáp lại một cách cuồng nhiệt. Cô nhận ra sự khác biệt trong con người Quân khi ở văn phòng — một sự quyền lực, áp đảo và đầy nam tính. Chiếc chân váy bút chì bó sát bỗng chốc trở nên vướng víu. Quân đưa tay lần theo đường xẻ tà của váy, làn da mát lạnh của cô chạm vào lòng bàn tay thô ráp của ông tạo nên một sự tương phản đầy kích thích.
"Ở đây... không tiện đâu chú..." Hạ khẽ rên lên khi nụ hôn của ông dời xuống vùng cổ nhạy cảm, môi anh day nhẹ vào xương quai xanh của cô.
"Cửa đã khóa." Quân thì thầm vào tai cô, giọng khàn đục như tiếng gỗ mục bị xé rách. "Trong căn nhà này, vào giờ này, không ai có quyền vào đây nếu không có sự cho phép của chú."
Ánh đèn đường ngoài kia bắt đầu bật sáng, hắt những vệt sáng xanh xám vào phòng, hòa quyện với ánh hoàng hôn đang tàn. Không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và tiếng quần áo ma sát. Trên mặt bàn gỗ rộng lớn, những bản vẽ về sự bảo tồn quá khứ đang bị thực tại đầy dục vọng đè bẹp.
Quân cởi bỏ chiếc cà vạt vướng víu, ánh mắt ông không rời khỏi gương mặt đang chìm đắm trong cảm xúc của Hạ. Lúc này, ông không còn là vị kiến trúc sư đáng kính, cũng không còn là bạn của bố cô. Ông là một người đàn ông đang khao khát được thuộc về người con gái này, bất chấp ngày mai có ra sao.
Đêm đó, văn phòng kiến trúc không tắt đèn cho đến tận khuya. Trong bóng tối của căn biệt thự cổ, có một bí mật khác lại được thắt chặt hơn. Một bí mật mà mỗi khi chạm vào, cả hai đều biết mình đang lún sâu hơn vào vũng lầy không lối thoát.