MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Hoa Bị Vấy BẩnChương 8

Cánh Hoa Bị Vấy Bẩn

Chương 8

1,084 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi chiều nóng bỏng tại văn phòng, không khí giữa Quân và Hạ dường như đã chuyển sang một giai đoạn mới – một sự thân mật ngầm định đầy nguy hiểm. Tuy nhiên, sự hưng phấn của cuộc tình vụng trộm chưa kịp kéo dài thì một bức thư từ Pháp gửi về đã dội một gáo nước lạnh vào tâm trí của Quân.

Đó là một phong thư cũ, màu giấy đã ngả vàng, được kẹp bên trong kiện hàng mà bố Hạ gửi về nhờ Quân giữ hộ. Trên phong bì, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát của một người phụ nữ đã khuất khiến tay Quân run rẩy. Đó là thư của mẹ Hạ – bà Minh Tú – gửi cho ông nhiều năm về trước, nhưng vì một lý do nào đó đã bị thất lạc trong đống tài liệu cũ của bố cô.

Quân ngồi một mình trong thư viện nhà, ánh đèn bàn lờ mờ. Ông chậm rãi mở lá thư ra.

“...Quân à, em biết tình cảm anh dành cho em vẫn luôn ở đó, im lặng và bền bỉ. Nhưng em đã chọn người bạn thân nhất của anh. Đứa bé này – Diệp Hạ – sau này nếu có chuyện gì xảy ra với em, xin anh hãy coi nó như máu mủ của mình mà bảo vệ. Đừng bao giờ để nó biết về sự yếu lòng của chúng ta mùa hè năm ấy...”

Tờ giấy trên tay Quân khẽ rung lên. Một bí mật kinh hoàng bấy lâu nay bị che giấu: Trước khi kết hôn với bố Hạ, Minh Tú và Quân đã từng có một đoạn tình cảm sâu nặng. Sự dằn vặt bấy lâu nay trong lòng Quân không chỉ là vì lòng tin của bạn thân, mà còn là vì ông nhìn thấy hình bóng của người phụ nữ ông từng yêu nhất hiện hữu trên từng đường nét của Hạ.

"Chú đang đọc gì mà chăm chú vậy?"

Tiếng của Hạ vang lên bên tai khiến Quân giật mình. Ông vội vàng gấp lá thư lại, nhét vào dưới xấp tài liệu, nhưng sự bối rối trên gương mặt ông không thể qua mắt được cô gái trẻ nhạy cảm.

Hạ hôm nay mặc một chiếc váy ngủ bằng ren đen, mái tóc dài còn hơi ẩm ướt sau khi tắm, tỏa ra mùi hương bưởi thanh mát. Cô vòng tay ôm lấy cổ ông từ phía sau, tì cằm lên vai ông, đôi môi khẽ lướt qua mang tai Quân.

"Cháu vừa pha trà cho chú đấy. Chú làm việc quá sức rồi."

Quân cảm thấy toàn thân cứng đờ. Lời khẩn cầu trong lá thư của mẹ Hạ như đang vang vọng bên tai: “Xin anh hãy coi nó như máu mủ của mình mà bảo vệ.” Bảo vệ? Ông đang bảo vệ cô theo cách nào đây? Bằng cách đưa cô lên giường, bằng cách thèm khát cơ thể cô mỗi đêm?

Sự tội lỗi bỗng chốc dâng lên như một cơn sóng dữ, nhấn chìm mọi ham muốn. Quân lạnh lùng gỡ tay Hạ ra, ông đứng dậy, giữ khoảng cách với cô.

"Trễ rồi, cháu đi ngủ đi." Giọng ông khô khốc, thiếu hẳn sự nồng nàn của vài giờ trước.

Hạ ngẩn ra, nụ cười trên môi cô nhạt dần. Cô tiến lại gần, cố gắng nắm lấy bàn tay ông nhưng Quân tránh đi. "Chú sao vậy? Lúc chiều chú đâu có như thế này?"

"Lúc chiều là một lỗi lầm khác mà chúng ta không nên lặp lại." Quân quay lưng lại với cô, ánh mắt nhìn trân trân vào bóng tối ngoài cửa sổ. "Chú đã suy nghĩ kỹ rồi. Khi bố cháu về, cháu nên dọn về nhà của mình. Chúng ta... cần kết thúc chuyện này ở đây."

Hạ như không tin vào tai mình. Sự thay đổi đột ngột này khiến cô cảm thấy bị xúc phạm. Cô bước vòng lên phía trước, chặn đường ông, đôi mắt bắt đầu ươn ướt nhưng đầy vẻ bướng bỉnh.

"Kết thúc? Chú coi cháu là gì? Một thứ đồ chơi để chú giải tỏa cơn ghen ở văn phòng rồi khi về nhà chú lại đóng vai người chú đạo mạo sao? Chú có biết chú đang tàn nhẫn lắm không?"

"Hạ, cháu còn trẻ, cháu không hiểu được sự phức tạp của những mối quan hệ người lớn!" Quân gắt lên, âm thanh vang vọng trong thư viện tĩnh mịch. "Có những rào cản mà cháu và chú không bao giờ có thể vượt qua. Cháu có biết mẹ cháu..."

Ông đột ngột dừng lại, hơi thở dồn dập. Chút nữa thôi, ông đã thốt ra bí mật có thể hủy hoại cả thế giới của cô.

Hạ nhìn ông trân trối, rồi cô bật cười trong nước mắt. "Mẹ cháu thì sao? Chú sợ mẹ cháu hiện về trách mắng chú sao? Hay chú sợ bố cháu sẽ khinh bỉ chú?" Cô tiến sát lại, túm lấy vạt áo sơ mi của ông, nghiến răng nói: "Chú Quân, dù chú có chạy trốn thế nào, thì dấu vết của chú vẫn còn trên người cháu. Chú không xóa sạch được đâu!"

Nói rồi, Hạ chạy vụt ra khỏi thư viện, tiếng chân cô dẫm mạnh trên sàn gỗ vang lên đầy đau đớn.

Quân đứng lặng trong bóng tối, tay ông chạm vào xấp giấy nơi giấu lá thư. Mùi hương của Hạ vẫn còn quẩn quanh đâu đây, nhưng lúc này nó chỉ khiến ông thấy đắng ngắt. Ông nhận ra, bí mật về quá khứ và thực tại sai trái này đang kết thành một sợi dây thừng, thắt chặt lấy cổ ông.

Đêm hôm đó, Đà Lạt trở lạnh kỷ lục. Hai con người ở hai căn phòng cách nhau một bức tường, nhưng dường như họ đang ở hai thế giới khác nhau. Một người chìm trong thù hận và khao khát khẳng định, một người chìm trong vũng lầy của sự hối hận muộn màng.

Sáng hôm sau, Quân thức dậy sớm, ông định tìm Hạ để nói lời xin lỗi, nhưng căn phòng của cô đã trống rỗng. Trên bàn học chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ: "Cháu đi khảo sát thực địa với Nam. Chú không cần đợi cơm."

Bàn tay Quân siết chặt mẩu giấy thành một cục. Cơn ghen tuông lại bùng lên, nhưng lần này nó hòa quyện cùng sự sợ hãi. Ông biết, Hạ đang bắt đầu dùng chính mình để trừng phạt ông.