Ánh đèn trên trường quay rọi xuống, chói đến mức khiến cô phải khép mắt lại.
Hơi lạnh từ điều hòa hòa cùng mùi hương da thịt, phảng phất hương rượu và mồ hôi, bao trùm lên toàn bộ không gian.
“Chuẩn bị. Cảnh mười ba. One take. Hành động.”
Tiếng đạo diễn vang lên, dứt khoát.
Lâm Tư Dao hít sâu một hơi. Đây là cảnh quay đầu tiên của cô trong bộ phim “Ái Dục”. Và cũng là cảnh khó nhất – cảnh nóng với Trần Dịch.
Người đàn ông đang ngồi đối diện cô – Ảnh đế Trần Dịch – đôi mắt sâu thẳm, trầm tĩnh, khuôn mặt hoàn hảo đến mức gần như không thật. Anh mặc sơ mi đen, cúc trên cùng mở ra, để lộ đường cổ mạnh mẽ. Chỉ là ánh nhìn của anh thôi cũng khiến cô tim đập loạn.
Cô biết, tất cả máy quay đang hướng về phía mình. Nhưng thứ khiến cô run không phải là ống kính, mà là ánh mắt của người đàn ông ấy.
“Bắt đầu đi.” Giọng anh trầm thấp, lười biếng nhưng có mệnh lệnh.
Tư Dao khẽ gật đầu, cố gắng nhập vai.
Theo kịch bản, đây là cảnh nữ chính bị ép bộc lộ khát vọng thật của mình.
Cô phải nhìn anh bằng ánh mắt khao khát, run rẩy và yếu đuối.
Trên lý thuyết, cô chỉ cần diễn.
Nhưng Trần Dịch – người đàn ông đang ngồi trước mặt – không hề diễn.
Khi máy quay bắt đầu, anh không nói lời nào, chỉ đột ngột kéo cô lại. Cơ thể anh áp sát, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô. Hơi nóng đó khiến cô lúng túng lùi lại theo bản năng, nhưng bàn tay anh giữ chặt gáy cô, không cho tránh.
“Anh… anh Dịch…” cô khẽ thở, giọng run.
“Suỵt.” Anh đặt ngón tay lên môi cô, ánh mắt lặng như mặt hồ, nhưng lại ẩn giấu tia lửa dữ dội.
“Diễn viên giỏi thì không sợ thật.”
Cô chưa kịp phản ứng, môi đã bị anh cắn nhẹ.
Nụ hôn đầu tiên, trong đời thật và trong phim, ập đến cùng một lúc.
Trước ống kính, đó là một nụ hôn bạo liệt – nhưng đằng sau nó, cô cảm nhận được thứ gì đó vượt quá diễn xuất: nhịp tim anh, hơi thở anh, tất cả đều thật.
Cả trường quay im phăng phắc.
Không ai dám cắt ngang. Đạo diễn định hô “Cắt” nhưng lại do dự – vì thứ đang diễn ra trước mắt quá thật, quá đẹp.
Anh đẩy cô ngã xuống giường, một tay giữ cổ tay cô, tay kia trượt dọc từ vai xuống eo.
Hơi thở cô dồn dập, trong đầu trống rỗng.
“Anh… không phải thế này trong kịch bản…”
Giọng cô khản đặc.
Trần Dịch hơi cúi đầu, ghé sát tai cô, giọng nói như thì thầm nhưng lạnh đến rợn người.
“Em nghĩ khán giả sẽ tin nếu chỉ diễn à?”
Anh nhấn mạnh từng chữ. “Phải thật.”
Cô mở to mắt, nhìn thấy ánh đèn phản chiếu trong con ngươi anh – không phải ánh sáng máy quay, mà là thứ ánh sáng nguy hiểm như của một con thú săn mồi.
Tim cô đập như trống dồn. Mỗi cử động của anh, mỗi cái chạm, đều khiến cô quên mất mình là diễn viên.
“Cắt! Cắt! Dịch, Tư Dao, dừng lại! Chúng ta đã đủ footage rồi!” – tiếng đạo diễn cuối cùng vang lên, hoảng hốt.
Nhưng anh không dừng lại ngay.
Anh vẫn giữ cô vài giây nữa, ánh mắt khóa chặt, môi gần như chạm vào da cô khi thì thầm:
“Em đang run, nhưng ánh mắt em… không chối bỏ anh đâu.”
Khi anh buông ra, cô gần như không thể đứng vững. Mặt đỏ bừng, hơi thở rối loạn, mắt tránh đi.
Anh bước ra ngoài, chỉ nói một câu ngắn gọn với đoàn phim:
“Cảnh này không cần quay lại.”
Đạo diễn định nói gì đó, rồi thôi. Không ai dám cãi Ảnh đế.
Kết thúc buổi quay, Tư Dao trốn trong phòng hóa trang.
Cô nhìn bản thân trong gương: son môi nhòe, cổ ửng đỏ, ánh mắt hoảng loạn – y như nhân vật cô vừa diễn.
Nhưng điều khiến cô sợ không phải là cảnh quay, mà là cảm giác mình thật sự đã bị anh chiếm hữu, dù anh chưa hề làm gì hơn một nụ hôn.
Cửa phòng bất ngờ bật mở.
Trần Dịch đứng ở ngưỡng cửa. Anh không nói, chỉ nhìn cô – ánh nhìn lạnh lẽo, sâu đến đáng sợ.
“Anh… đến làm gì?” cô cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng vẫn run.
Anh tiến đến, chậm rãi, từng bước.
Khoảng cách giữa hai người ngắn dần, đến khi cô gần như phải ngửa người ra sau mới tránh khỏi ánh mắt ấy.
“Tôi đến dạy em diễn,” anh nói khẽ, giọng gần như cười mà không cười.
“Cảnh vừa rồi, em làm tốt. Nhưng vẫn còn non. Run tay, hơi thở lạc nhịp. Diễn viên chuyên nghiệp sẽ phải… thật hơn nữa.”
“Thật hơn nữa?” cô lặp lại, ngỡ ngàng.
“Anh muốn tôi… làm lại cảnh đó?”
Anh cúi xuống, hơi thở phả bên tai:
“Không. Tôi muốn dạy em riêng. Ở đây. Không máy quay, không kịch bản.”
Tư Dao lùi lại, lưng chạm tường.
“Trần Dịch, anh đang vượt giới hạn đấy.”
Anh khẽ cười, nụ cười lạnh đến mức khiến tim cô co thắt:
“Giới hạn à? Trong nghề này, chỉ có hai loại diễn viên – kẻ giả tạo, và kẻ dám sống trong vai diễn. Em muốn là loại nào?”
Cô không đáp. Chỉ biết rằng, khi anh bước đến gần, ánh đèn từ hành lang hắt vào qua khe cửa, chiếu lên nửa khuôn mặt anh – nửa sáng nửa tối, vừa đẹp vừa nguy hiểm.
Anh dừng lại trước mặt cô, nói khẽ:
“Mai 10 giờ sáng, phòng tập kịch bản tầng 5. Đừng đến muộn.”
Rồi rời đi.
Cánh cửa khép lại, để lại không gian ngột ngạt.
Cô đứng yên hồi lâu, nghe tiếng tim mình đập thình thịch.
Không rõ là vì sợ… hay vì mong chờ.
Đêm đó, Tư Dao trằn trọc không ngủ.
Hình ảnh buổi quay lặp lại trong đầu: ánh mắt anh, nụ hôn, lời nói.
Mỗi chi tiết đều khiến da cô nóng rát.
Cô đặt tay lên môi, cảm nhận dư vị anh để lại – mùi rượu, vị kim loại, và hơi thở nam tính đến choáng váng.
Cô muốn quên, nhưng không được.
Cô biết, từ khoảnh khắc ấy, cô đã bước vào một thế giới không lối thoát – nơi ánh đèn không chỉ chiếu lên màn ảnh, mà còn chiếu thẳng vào những góc tối sâu nhất trong lòng mình.