Phòng tập tầng năm im lặng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.
Ánh sáng mờ, rèm kéo nửa kín. Không có đoàn phim, không đạo diễn, không máy quay — chỉ có cô và anh.
Lâm Tư Dao đến sớm hơn mười phút.
Cô đứng trước tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh mình trong bộ váy đơn giản, không son phấn, không phục trang điện ảnh.
Nhưng ánh mắt vẫn mang nét căng thẳng không giấu nổi.
Từ hôm qua, mỗi lần nhớ đến cảnh quay ấy, da cô vẫn nóng lên như bị thiêu.
Cánh cửa mở ra.
Trần Dịch bước vào, một tay đút túi, áo sơ mi trắng, cúc cổ mở, ánh nhìn thản nhiên như chưa từng có chuyện gì.
Nhưng chỉ một cái liếc mắt của anh thôi, không khí trong phòng đã khác đi — nặng, chậm, và nghẹt thở.
“Em đến sớm.”
Giọng anh trầm, đều, như đang nói chuyện công việc.
“Anh bảo 10 giờ… Tôi không muốn bị muộn.” Cô đáp, giọng nhỏ, cố giữ bình tĩnh.
Anh không trả lời, chỉ đặt kịch bản xuống bàn, kéo ghế ngồi.
Ánh mắt anh dừng ở cô một lúc lâu, đủ để cô thấy sống lưng mình lạnh đi.
“Em nghĩ cảnh hôm qua thế nào?”
“À… Tôi thấy… chưa đủ tốt.”
“Không.” Anh ngắt lời. “Nó quá thật. Vấn đề là em không biết cách kiểm soát điều đó.”
Cô siết chặt tay.
Câu nói đó như một mũi kim – vừa chạm đúng tim, vừa khiến cô nghẹn.
“Ý anh là tôi… không chuyên nghiệp?”
“Không. Ý tôi là…” Anh đứng dậy, chậm rãi tiến đến, giọng thấp hơn.
“Em để cảm xúc dẫn dắt. Và trong nghề này, cảm xúc thật là con dao hai lưỡi.”
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước.
Anh dừng lại sau lưng cô, giọng khẽ vang lên ngay bên tai:
“Muốn diễn thật, phải biết giữ bản thân vẫn tỉnh táo… dù cơ thể đang run.”
Hơi thở anh phả lên gáy, ấm và trầm.
Cô cứng người, tay nắm chặt mép váy.
“Bây giờ, quay lại.”
Cô chần chừ.
“Quay lại.” Anh nhắc lại, lạnh hơn.
Cô ngoảnh mặt. Hơi thở của anh chỉ cách mình nửa nhịp.
Gương mặt anh gần đến mức cô có thể thấy rõ từng sợi tóc mai, từng bóng sáng trong mắt.
“Bài tập đầu tiên.” Anh nói. “Nhìn tôi. Đừng né.”
Cô làm theo, dù trái tim đang đập loạn.
Trong mắt anh, không có dục vọng rõ rệt — chỉ có một loại uy lực lặng lẽ, đủ khiến người ta nghẹt thở.
“Em thấy gì?”
“Anh…” Cô khẽ nuốt nước bọt. “Là ánh mắt của một người đàn ông… rất nguy hiểm.”
Anh khẽ nhếch môi. “Sai. Là ánh mắt của bạn diễn đang thử xem em chịu được đến đâu.”
Anh bước thêm một bước, cho đến khi cô phải ngửa đầu để không lùi nữa.
Họ nhìn nhau – không ai chạm vào ai, nhưng bầu không khí đặc quánh.
Chỉ là ánh mắt thôi, mà như một vệt điện chạy qua da thịt.
“Thở.” Anh khẽ nói. “Em đang nín thở.”
Cô hít một hơi ngắn.
“Lại.”
Cô hít sâu hơn, lồng ngực phập phồng, hơi thở hòa vào anh.
Trần Dịch cúi xuống, giọng gần như thì thầm:
“Đó. Cảm xúc thật. Nhưng lần này, em biết mình đang diễn.”
Anh lùi lại, ánh mắt lạnh đi. “Buổi học đầu tiên, tốt.”
Cô đứng lặng, mồ hôi rịn sau gáy.
Không có gì xảy ra – không chạm, không hôn – nhưng cảm giác vẫn như vừa thoát khỏi một cảnh quay kéo dài cả đời.
Khi anh thu dọn đồ, cô lấy hết dũng khí hỏi:
“Tại sao anh lại làm vậy? Tại sao hôm qua anh không dừng lại?”
Anh dừng tay.
Giọng nói khi trả lời lại bình thản đến tàn nhẫn:
“Vì trong khoảnh khắc đó, em diễn thật hơn bất cứ ai tôi từng đóng cùng.”
Anh quay sang, nhìn thẳng vào cô.
“Và tôi muốn xem, nếu không có máy quay, em còn thật đến mức nào.”
Sau khi anh rời đi, căn phòng trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Tư Dao ngồi xuống ghế, tay vẫn run.
Cô biết anh không làm gì sai – ít nhất là theo cách công khai. Nhưng thứ anh để lại là một vòng vây vô hình, khiến cô không thoát được.
Trong gương, ánh mắt cô không còn ngây ngô như ngày đầu đến đoàn phim nữa.
Chỉ còn lại thứ gì đó mờ mịt… và nguy hiểm.
Cô bắt đầu hiểu vì sao người ta gọi anh là Ảnh đế lạnh lùng.
Bởi vì chỉ cần một ánh nhìn của anh thôi, cũng đủ khiến người khác tan chảy – hoặc sụp đổ.