Phim trường gần như trống rỗng.
Tiếng máy quay vẫn kêu “rẹt rẹt” nhẹ nhàng, ánh đèn hắt xuống nền gạch lạnh, chỉ còn lại hai người – Trần Dịch và Lâm Tịch.
Cảnh quay cuối cùng của ngày là cảnh tỏ tình.
Không có động tác thân mật, chỉ là lời thoại và ánh mắt – nhưng đạo diễn muốn “thật” đến từng hơi thở.
“Chúng ta thử lại lần nữa.”
Giọng Trần Dịch vang khẽ, trầm thấp, không ra lệnh, nhưng đủ khiến người ta không thể từ chối.
Lâm Tịch siết chặt kịch bản trong tay, hít một hơi thật sâu. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng khi ánh mắt anh chạm vào, mọi câu chữ học thuộc đều bay biến.
Anh tiến gần, dừng lại trước mặt cô, cách chỉ vài bước.
Không ai nói gì thêm. Chỉ có ánh sáng trắng lạnh phản chiếu lên khuôn mặt anh – góc cạnh, kiềm chế, như đang giấu đi điều gì đó nguy hiểm.
“Em sợ tôi à?”
Trần Dịch hỏi, giọng anh nhẹ như gió, nhưng từng chữ đều như dao cắt vào không khí.
“Không…” – Lâm Tịch lắc đầu – “chỉ là… em chưa quen với cách anh nhìn.”
“Cách tôi nhìn?”
Anh nhếch môi. “Vậy em thử nhìn lại đi. Trong cảnh này, em phải yêu nhân vật của tôi. Phải tin rằng nếu không có anh ta, em sẽ không thở nổi.”
Lâm Tịch cố gắng làm theo, nhưng khi mắt cô chạm vào mắt anh, tim cô khựng lại.
Ánh nhìn ấy không phải của một người đang dạy diễn – mà là của một người đàn ông đang kiểm soát.
“Không phải như vậy.”
Trần Dịch tiến thêm một bước, hơi thở anh phả nhẹ lên gò má cô.
“Không phải bằng lý trí. Em đang nghĩ về lời thoại. Nhưng tình cảm… phải đến từ phản ứng thật.”
Giọng anh thấp hơn, gần như thì thầm.
“Em có cảm thấy tim mình đang đập nhanh hơn không?”
Cô im lặng.
Ánh sáng hắt xuống, chiếu lên đôi mắt anh – sâu, tối, và nguy hiểm.
“Đó là thật,” anh nói, “giữ lấy cảm giác đó. Không phải diễn.”
Lâm Tịch lùi nửa bước, nhưng lưng đã chạm vào vách dựng cảnh.
Anh không tiến thêm, chỉ đứng đó, khoảng cách đủ gần để mọi thứ mơ hồ.
Máy quay vẫn bật, ánh đèn vẫn chiếu.
Không biết từ khi nào, cô không còn nghĩ đến lời thoại nữa.
“Cắt.”
Tiếng đạo diễn vang lên từ xa, kéo cô ra khỏi cơn mê mông lung.
Nhưng Trần Dịch vẫn không rời mắt khỏi cô. Anh khẽ nói, gần như chỉ để mình cô nghe:
“Thấy chưa, Lâm Tịch. Khi thật lòng, em không cần kịch bản.”
Anh quay đi, bỏ lại cô đứng đó – vừa run, vừa ngỡ như mình vừa lạc vào một cảnh không bao giờ được chiếu.