MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Nóng ThậtChương 4: Bài Học Riêng

Cảnh Nóng Thật

Chương 4: Bài Học Riêng

632 từ · ~4 phút đọc

Phim trường yên ắng sau buổi quay hôm ấy, nhưng dư âm vẫn không tan khỏi tâm trí Lâm Tịch.

Mỗi khi nhắm mắt, cô lại thấy ánh nhìn của Trần Dịch – sâu thẳm, lạnh lùng, nhưng ẩn giấu thứ gì đó khiến tim cô thắt lại.

Ngày hôm sau, cô nhận được tin nhắn:

“19 giờ, phòng tập diễn tầng 5. Đừng trễ.” – Trần Dịch

Không lời giải thích.

Cô không biết đó là mệnh lệnh hay lời mời.

Nhưng khi kim đồng hồ chạm đúng 19 giờ, Lâm Tịch vẫn có mặt.

Phòng tập trống trải, chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống tấm gương lớn, phản chiếu hai bóng người.

Trần Dịch đã đứng đó từ trước, áo sơ mi trắng, tay cầm kịch bản. Anh không quay lại, chỉ nói:

“Đến rồi à.”

Giọng anh vẫn bình thản, nhưng từng âm tiết như va vào không khí.

“Chúng ta tập cảnh mới?” – cô hỏi, cố giữ giọng bình thường.

“Không. Cảnh cũ.”

Anh xoay người, ánh mắt lướt qua cô, dừng lại ở khoảng cách vừa đủ khiến người ta thấy tim loạn nhịp.

“Em diễn chưa thật. Tôi không dạy em thoại. Tôi dạy cách cảm.”

Cô khẽ gật đầu. “Vâng.”

Anh tiến lại, chậm rãi, như đang đo nhịp thở của cô.

“Trong cảnh đó, nhân vật của em không sợ, không ngượng, cũng không bị động. Em yêu anh ta – nhưng lại không được phép thể hiện.”

“Em hiểu.”

“Không, em chưa.”

Trần Dịch nói, giọng anh thấp hơn, gần như thì thầm:

“Cảm xúc thật không đến từ lý trí. Nó đến từ phản ứng. Để tôi xem em phản ứng thế nào.”

Anh bất ngờ vươn tay, chạm nhẹ vào cằm cô – không mạnh, chỉ đủ để buộc cô ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mình.

“Bắt đầu đi. Diễn đi.”

Lâm Tịch cố giữ bình tĩnh, nhưng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Cô đọc lời thoại, nhưng từng chữ như nghẹn lại.

Trần Dịch không rời mắt khỏi cô, không nói gì, chỉ đứng yên.

Ánh đèn phản chiếu lên gương, hình ảnh của họ chồng lên nhau – thật đến mức cô thấy mình lạc trong đôi mắt anh.

Anh khẽ nói:

“Em đang nghĩ tôi chỉ đang thử vai, đúng không?”

Cô ngập ngừng. “Chẳng lẽ không phải?”

Trần Dịch mím môi, rồi nghiêng người, chỉ còn cách cô một hơi thở.

“Cảnh này, đạo diễn muốn cảm giác ‘thật’. Tôi chỉ đang giúp em đạt được điều đó.”

Hơi thở anh phả nhẹ lên tai cô, không đụng chạm, nhưng khiến da thịt cô run lên từng đợt.

Lâm Tịch cố tránh, nhưng anh chặn đường rút lui – không bằng tay, mà bằng ánh mắt kiềm chế đến đáng sợ.

“Đừng né. Em đang bỏ chạy khỏi cảm xúc của nhân vật, không phải khỏi tôi.”

“Em… không bỏ chạy.”

“Vậy chứng minh đi.”

Cô nhìn anh, thấy trong ánh mắt ấy là thách thức – lạnh lùng, nhưng cũng như có lửa cháy âm ỉ.

Lâm Tịch không biết mình lấy đâu ra dũng khí, chỉ biết tim đập loạn, lời thoại bật ra khỏi môi, nhưng không còn là kịch bản:

“Nếu anh cứ nhìn em như thế… em sẽ không thể diễn nữa.”

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Trần Dịch dừng lại, sâu hơn, nặng hơn.

Anh im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:

“Cuối cùng, em cũng thật.”

Anh lùi một bước, không nhìn cô nữa.

“Buổi tập kết thúc. Tốt hơn rồi. Nhưng lần sau, đừng chỉ thật vì tôi.”

Anh quay đi, bước ra khỏi phòng, để lại cô đứng một mình giữa gương và ánh đèn mờ.

Hình ảnh phản chiếu của cô trông xa lạ – khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt rối bời, hơi thở dồn dập như vừa trải qua một trận chiến vô hình.

Cô không biết, đó là bài học diễn xuất…

hay là một trò chơi tâm lý mà anh đã âm thầm khởi động.