MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Nóng ThậtChương 5: Cảm Xúc Không Trong Kịch Bản

Cảnh Nóng Thật

Chương 5: Cảm Xúc Không Trong Kịch Bản

693 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng hôm đó, phim trường đông hơn thường lệ.

Ánh đèn, máy quay, những tiếng bước chân vội vã vang vọng khắp không gian. Không khí như đặc quánh lại — bởi ai cũng biết hôm nay là ngày quay một trong những cảnh tâm lý khó nhất phim.

Lâm Tịch đứng trước gương hóa trang, bàn tay vẫn run nhẹ. Cô không rõ vì lạnh, vì căng thẳng, hay vì người đàn ông đang nói chuyện với đạo diễn ở góc xa kia.

Trần Dịch – áo sơ mi đen, tóc búi gọn sau gáy, nét mặt điềm tĩnh đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.

“Cảnh hôm nay quay một lần thôi,” đạo diễn nói, “chúng ta sẽ dùng ánh sáng tự nhiên, không cắt. Tất cả cảm xúc phải thật.”

Trần Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua cô.

Một cái nhìn ngắn ngủi, nhưng khiến Lâm Tịch không dám thở.

Khi đạo diễn rời đi, anh tiến lại gần, nói nhỏ đủ để chỉ cô nghe:

“Đừng sợ. Cứ nhớ bài học tối qua.”

Bài học tối qua — chỉ ba từ, nhưng khiến tim cô khựng lại.

Hình ảnh anh, ánh mắt anh, giọng nói trầm thấp ấy… tất cả ùa về.

Máy quay bắt đầu chạy.

Cảnh phim: Nhân vật nữ phát hiện người đàn ông mình yêu đã phản bội, nhưng thay vì khóc, cô phải che giấu nỗi đau và giữ vẻ bình thản.

Đèn sáng. Không còn ai là “Trần Dịch” hay “Lâm Tịch”.

Chỉ còn anh và cô – hai con người trong thế giới mà cảm xúc thật bị cấm, nhưng vẫn rực cháy.

Anh nói thoại, giọng trầm, từng chữ như lướt qua cổ cô:

“Em đang giấu điều gì?”

Cô đáp, giọng khàn đi:

“Không có gì để giấu cả.”

Anh tiến gần hơn, bàn tay dừng lại bên gò má cô — không chạm, chỉ lơ lửng.

“Thật sao?”

Máy quay lia chậm. Ekip im phăng phắc.

Chỉ có nhịp thở của hai người hòa lẫn, khẽ va vào nhau.

Trần Dịch nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu thẳm không đoán được.

Lâm Tịch cố giữ bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay đã lạnh toát.

Bỗng, anh nói một câu không có trong kịch bản:

“Nếu là thật, em sẽ làm gì?”

Mọi người sững lại.

Đạo diễn giật mình, nhưng không hô “cắt”.

Lâm Tịch cũng sững sờ, đôi mắt mở to.

Đó không còn là thoại. Đó là câu hỏi của Trần Dịch – dành cho cô, không phải cho vai diễn.

Tim cô đập loạn, nhưng cô vẫn cố nói nhỏ, lời gần như nghẹn lại:

“Em… sẽ không trốn.”

Anh nhìn cô, môi khẽ cong, nhưng ánh mắt tối sầm lại.

“Vậy chứng minh đi.”

Khoảnh khắc ấy, không khí trên phim trường như vỡ tung.

Anh tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở.

Lâm Tịch không lùi. Cô nhìn thẳng vào mắt anh – lần đầu tiên, không né tránh.

Máy quay lia sát gương mặt họ, ghi trọn từng ánh nhìn, từng chuyển động nhỏ.

Không ai dám thở mạnh.

Rồi — đạo diễn hét lên:

“Cắt!”

Cả trường quay vỡ òa.

Trợ lý, quay phim, ánh sáng – ai nấy đều im bặt, rồi bật ra những tiếng xì xào khó hiểu.

Đạo diễn bước tới, ánh mắt sáng rực:

“Hoàn hảo. Lần đầu tiên tôi thấy cảm xúc thật đến mức này. Hai người – diễn xuất quá tự nhiên!”

Nhưng Trần Dịch không nói gì.

Anh quay đi, bỏ lại Lâm Tịch đang đứng giữa hàng chục con mắt tò mò.

Sau buổi quay, cô tìm anh ở hành lang.

“Anh cố ý thêm thoại?” – cô hỏi, giọng khẽ nhưng đầy bối rối.

Anh dừng lại, không quay lại.

“Ừ.”

“Vì sao?”

Một thoáng im lặng. Rồi anh nói:

“Vì em chỉ thật khi bị đẩy đến giới hạn.”

“Vậy… cảm xúc đó – là của nhân vật, hay của em?”

Trần Dịch khẽ quay đầu, ánh mắt anh dịu đi thoáng chốc, nhưng rồi lại lạnh băng:

“Của em.”

Anh bỏ đi, để lại Lâm Tịch đứng trong hành lang, lòng rối như tơ.

Cô không biết nên tin vào lời anh, hay tin vào cảm xúc vừa trải qua.

Chỉ biết rằng, từ hôm nay, mỗi khi ánh đèn sân khấu bật sáng – cô không còn phân biệt nổi giữa diễn và thật nữa.