Mưa nặng hạt trút xuống thành phố vào lúc ba giờ sáng, biến những con hẻm nhỏ của khu công nghiệp bỏ hoang thành một mê cung tăm tối và nhầy nhụa. Trần Phong đẩy cửa xe, luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi rỉ sét và hóa chất xộc thẳng vào mũi. Anh kéo cao cổ áo khoác, ánh đèn flash từ điện thoại hắt lên gương mặt góc cạnh nhưng đầy mệt mỏi.
"Đội trưởng Trần, anh đến rồi."
Cậu lính trẻ đi cùng run rẩy chỉ tay vào phía trong căn hầm cũ. "Hiện trường vụ thứ bảy. Vẫn giống hệt những lần trước. Không dấu vân tay, không DNA, và... nạn nhân lại chết trong tư thế đó."
Trần Phong không đáp, anh lặng lẽ đeo găng tay y tế, bước qua dải băng phong tỏa màu vàng. Bên trong, ánh đèn công suất lớn của đội pháp y làm nổi bật sự kinh hoàng của căn hầm. Nằm giữa vòng tròn những linh kiện điện tử cũ nát là thi thể một cô gái trẻ. Cô ấy không nằm, mà đang đứng, được cố định vào tường bằng những sợi dây cáp quang xanh lè quấn quanh cổ và tứ chi. Điều đáng sợ nhất là khuôn mặt của nạn nhân: đôi mắt mở trừng trừng, đồng tử giãn cực đại như thể đã nhìn thấy một thứ gì đó vượt quá sức chịu đựng của trí não con người.
Phong hít một hơi sâu, tiến lại gần. Anh biết, trong một thế giới mà công nghệ năm 2026 đã đạt đến đỉnh cao, kẻ sát nhân này lại là một bóng ma đích thực. Hắn sử dụng các thiết bị làm nhiễu sóng sinh học khiến mọi camera an ninh đều trở nên vô dụng.
"Tất cả ra ngoài," Phong ra lệnh, giọng khàn đặc.
Khi căn hầm chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc và tiếng mưa rơi đều đặn trên mái tôn, Phong cởi găng tay phải. Lòng bàn tay anh hơi run rẩy. Anh ghét cảm giác này, nhưng đó là cách duy nhất để lật mặt kẻ thủ ác. Anh quỳ xuống, tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng tay thông minh đã bị vỡ nát của nạn nhân – vật chứng duy nhất còn sót lại trong tầm tay.
Kích hoạt.
Ngay lập tức, một cơn đau buốt nhói xé toạc đại não. Phong nghiến răng, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ. Thế giới xung quanh anh bắt đầu nhòe đi, màu sắc biến mất, thay vào đó là những hình ảnh xám xịt, giật cục như một cuộn phim cũ bị cháy.
Trong "hồi ức" của chiếc vòng tay, Phong thấy cô gái đang hoảng loạn lùi lại. Một bóng đen cao lớn hiện ra từ góc tối. Kẻ đó không mặc quần áo bình thường mà bao phủ trong một bộ giáp sinh học mỏng dính, bóng loáng, trên ngực phát ra ánh sáng tím nhạt. Điều khiến Phong rùng mình là khuôn mặt của hắn: nó hoàn toàn trống trơn, một lớp màn hologram nhiễu loạn che lấp mọi nhân dạng.
"Ngươi... ngươi là thứ gì?" Tiếng thét của nạn nhân vang lên méo mó trong tâm trí Phong.
Bóng đen không trả lời. Hắn giơ một thiết bị nhỏ giống như con thoi lên. Một luồng sóng âm vô hình đánh ra. Nạn nhân ngã quỵ, da thịt cô ấy bắt đầu khô héo với tốc độ kinh hoàng, như thể toàn bộ nước trong cơ thể bị rút cạn chỉ trong vài giây. Đó không phải là giết người, đó là một cuộc thí nghiệm sinh học tàn nhẫn.
"Tìm thấy ngươi rồi..." Phong thì thầm, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương.
Anh cố gắng tập trung để nhìn kỹ hơn vào cái thiết bị trên tay kẻ sát nhân. Nhưng đúng lúc đó, một sự cố xảy ra. Hình ảnh bắt đầu bị nhiễu sóng nặng nề. Kẻ sát nhân đột ngột quay đầu lại, nhìn thẳng về phía "ống kính" ký ức – hay nói đúng hơn là nhìn thẳng vào linh hồn của Phong.
"Một kẻ quan sát từ hiện tại sao?" Một giọng nói tổng hợp, vô cảm vang lên ngay trong đầu anh.
Cơn đau đột ngột tăng lên gấp bội. Phong cảm thấy mũi mình nóng hổi, máu tươi bắt đầu nhỏ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh muốn rút tay lại nhưng không thể, tâm trí anh như bị một thỏi nam châm khổng lồ hút chặt vào cái hố đen ký ức đó. Thị lực của anh tối sầm lại, chỉ còn thấy những con số mã code màu xanh chạy dọc khắp không gian hầm.
"Cảnh báo: Quá tải tâm trí. Nguy cơ kẹt trong vùng xám." – Chiếc đồng hồ thông minh trên tay anh rung lên bần bật, phát ra âm thanh cảnh báo chói tai.
Phong dùng chút sức tàn cuối cùng đẩy mạnh người ra sau. Anh ngã ngửa, hơi thở dồn dập, máu cam chảy xuống ướt đẫm cổ áo. Anh ôm đầu, cảm giác như não bộ vừa bị ai đó dùng dao nạo qua. Trận chiến với kẻ sát nhân này không còn là một vụ án trọng án thông thường nữa.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ thông minh. Nó đang hiển thị một dải tần số lạ, một sự giao thoa năng lượng mà khoa học năm 2026 chưa từng ghi nhận. Đột nhiên, từ tâm của hiện trường vụ án – nơi thi thể nạn nhân đang đứng – một vết nứt không gian li ti xuất hiện. Nó không phải là một lỗ hổng vật lý, mà là một sự sụp đổ của các hạt phân tử. Ánh sáng tím từ bộ giáp của kẻ sát nhân trong ký ức bỗng chốc rực sáng ngoài đời thực.
"Cái gì thế này?"
Phong gượng đứng dậy, định tiến tới kiểm tra thì vết nứt đột ngột mở rộng. Một lực hút kinh khủng phát ra, cuốn phăng mọi linh kiện điện tử trong căn hầm vào tâm điểm của nó. Phong cảm thấy mặt đất dưới chân mình biến mất. Anh bị hút vào một khoảng không vô tận, nơi thời gian và không gian cuộn xoắn lại thành một dải ruy băng hỗn loạn.
Tiếng gào thét của gió, tiếng rè rè của điện từ và những mảnh ký ức vụn vặt của hàng ngàn vật thể va đập vào tâm trí anh. Phong thấy mình rơi tự do.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, thứ cuối cùng anh nhìn thấy trên màn hình đồng hồ là dòng chữ đỏ rực: "Tọa độ mục tiêu: Không xác định. Năm: Lỗi hệ thống."
Cơn đau biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Trần Phong lịm đi trong bóng tối của hư không, không hề hay biết rằng khi anh tỉnh lại, thế giới của những tòa nhà chọc trời và đèn neon đã vĩnh viễn lùi xa, nhường chỗ cho một triều đại ma mị đầy máu và sương mù.