MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 2: KẺ SÁT NHÂN KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU VÂN TAY

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 2: KẺ SÁT NHÂN KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU VÂN TAY

1,561 từ · ~8 phút đọc

Trần Phong tỉnh dậy, nhưng anh ước gì mình vẫn còn chìm trong cơn hôn mê. Toàn thân anh đau nhức như vừa bị một chiếc xe tải nghiền nát, từng thớ cơ biểu tình dữ dội theo mỗi nhịp thở. Nhưng cái đau thể xác không đáng sợ bằng sự tĩnh lặng đến gai người đang bao trùm lấy anh.

Anh đang nằm trên sàn gạch lạnh lẽo, không phải lớp xi măng của khu công nghiệp bỏ hoang, mà là những viên gạch bát tràng thô nhám. Phong cố gắng mở mắt. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến phía xa rọi vào, không có đèn LED, không có tiếng còi xe cảnh sát, cũng chẳng còn tiếng mưa rơi trên mái tôn. Thay vào đó là mùi nhang quế nồng nặc trộn lẫn với một mùi hương mà bất cứ người cảnh sát hình sự nào cũng nhận ra: mùi xác chết bắt đầu phân hủy.

"Đội trưởng Trần... anh nghe tôi chứ?"

Một giọng nói vang lên, nhưng không phải qua bộ đàm. Phong giật mình, theo bản năng đưa tay lên hông tìm súng, nhưng thắt lưng anh trống rỗng. Chiếc bao súng polymer hiện đại đã biến mất, chỉ còn lại lớp áo khoác cảnh sát sũng máu cam và bụi bặm. Anh nhìn xuống cổ tay trái. Chiếc Smartwatch vẫn còn đó, nhưng mặt kính đã nứt một đường dài, ánh sáng xanh từ màn hình chập chờn như ngọn nến trước gió.

Phong lảo đảo đứng dậy, thị lực vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau cú "quá tải" dị năng. Anh nhận ra mình đang đứng trong một căn phòng rộng lớn với cột gỗ lim đen bóng. Xung quanh anh, những dải lụa trắng rũ xuống từ trần nhà cao vút, đung đưa theo cơn gió lạnh lùa qua khe cửa. Ở giữa phòng, một chiếc quan tài bằng gỗ quý đã mở nắp.

Và bên cạnh chiếc quan tài, một người đàn ông mặc trường bào cổ xưa đang nằm sấp trên vũng máu đen đặc.

"Chuyện quái gì thế này?" Phong lẩm bẩm, giọng anh lạc đi.

Anh tiến lại gần thi thể. Thói quen nghề nghiệp lớn hơn cả nỗi sợ hãi. Nạn nhân là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, quần áo thêu gấm vóc sang trọng. Phong quỳ xuống, quan sát kỹ vết thương. Không có vết chém, không có vết đâm của đao kiếm. Trên cổ nạn nhân có hai lỗ thủng nhỏ li ti, xung quanh da thịt tím tái và khô quắt lại, trông hệt như bị một loài thú dữ nào đó hút cạn máu.

"Rút hồn... lại là Lệ quỷ rút hồn..." Tiếng xì xào vang lên phía sau cánh cửa gỗ khép hờ.

Phong quay phắt lại, hô lớn theo phản xạ: "Cảnh sát đây! Đứng yên!"

Nhưng đáp lại anh không phải là sự phục tùng, mà là tiếng hét kinh hoàng của những người mặc đồ cổ trang đang lấp ló ngoài cửa. Họ nhìn anh như nhìn một con quái vật, một kẻ điên khùng mặc bộ quần áo kỳ dị và nói những lời kỳ quái.

Phong sực nhớ lại những gì mình vừa trải qua. Cánh cửa hư vô, vết nứt không gian, và gã sát nhân không mặt từ năm 2050. Anh đưa tay lên day trán, máu cam khô lại dính bết vào ngón tay. Anh cần phải xác định xem mình đang ở đâu, nhưng trước hết, anh cần vật chứng.

Anh nhìn vào bàn tay của nạn nhân đang nắm chặt một vật gì đó. Phong thở hắt ra, một cảm giác đắn đo hiện rõ trên khuôn mặt. Sử dụng "Hồi ức vật thể" lúc này là mạo hiểm mạng sống, nhưng nếu không biết chuyện gì đã xảy ra, anh sẽ bị đám người ngoài kia xé xác vì nghi là hung thủ.

Anh chạm nhẹ vào mu bàn tay lạnh lẽo của xác chết.

Bùng.

Cơn đau như búa bổ lại ập đến, nhưng lần này nó kèm theo tiếng rè rè nhiễu loạn của sóng điện từ. Phong thấy mình đang đứng trong chính căn phòng này, nhưng vào vài giờ trước. Nạn nhân – lúc này còn sống – đang run rẩy lùi lại phía sau.

Từ trong bóng tối của cột gỗ, một thực thể hiện ra. Nó không phải là ma quỷ, nhưng lại mang dáng dấp của quỷ. Đó là một bóng hình mờ ảo, cơ thể dường như được tạo thành từ hàng triệu điểm ảnh li ti đang nhấp nháy. Một gã đàn ông mặc bộ đồ bó sát màu bạc, trên đầu đội chiếc mũ chụp kín mít. Hắn giơ một thiết bị dài, đầu thiết bị phát ra luồng sáng xanh lục kỳ ảo – thứ mà người thời này chắc chắn sẽ gọi là "Lửa ma trơi".

Hắn không chạm vào nạn nhân. Hắn chỉ kích hoạt thiết bị. Một luồng sóng chấn động vô hình quét qua phòng. Nạn nhân đau đớn ôm lấy ngực, toàn bộ chất lỏng trong cơ thể ông ta bị áp suất và nhiệt độ cao rút sạch thông qua hai điểm cực trên cổ, nơi gã sát nhân đã cấy vào trước đó bằng một loại robot siêu nhỏ (nanobot).

"Dấu vân tay... đúng rồi, hắn không cần chạm vào bất cứ thứ gì." Phong nghiến răng trong tiềm thức.

Trong ký ức, gã sát nhân từ tương lai đột ngột dừng lại. Hắn không nhìn nạn nhân, mà lại cúi xuống nhìn mặt đất – ngay đúng vị trí mà Trần Phong đang đứng ở thực tại.

"Vẫn bám theo sao, Đội trưởng Trần?" Giọng nói của kẻ đó vang lên, méo mó và mang theo sự nhạo báng. "Chào mừng đến với Kinh Thành Xám. Hy vọng anh thích thú với nấm mồ cổ đại này."

Phong giật mình lùi lại, cắt đứt sự kết nối. Anh ngã phịch xuống sàn, hai mắt đỏ ngầu vì áp lực. Chiếc Smartwatch trên tay anh bỗng lóe lên một dòng mã Hex mà anh chưa từng thấy.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ bị đạp văng. Một nhóm lính mặc giáp da, cầm giáo dài lao vào. Dẫn đầu là một vị quan với khuôn mặt nghiêm nghị, bộ râu dài rung lên vì giận dữ.

"Bắt lấy kẻ phương Bắc tóc ngắn này lại! Chính hắn đã dùng tà thuật giết chết Thừa tướng!"

Phong nhìn hàng chục mũi giáo đang chỉ về phía mình. Anh nhìn thi thể của vị Thừa tướng bị rút cạn máu, rồi nhìn lại bộ quần áo cảnh sát tương lai của mình. Anh biết, ở thế giới này, anh không có lệnh truy nã, không có đồng đội, và cũng chẳng có quyền thực thi pháp luật.

Anh chỉ có bộ óc của một thám tử và một chiếc đồng hồ hỏng.

"Nghe này, tôi không giết ông ta!" Phong giơ hai tay lên, nhưng đôi mắt anh vẫn sắc lạnh, không hề có vẻ gì là sợ hãi. "Hung thủ không dùng đao kiếm, hắn dùng một thứ gọi là... à mà thôi, các người sẽ không hiểu đâu. Nhưng nếu các người giết tôi bây giờ, hung thủ thật sự sẽ tiếp tục giết người."

Vị quan kia nhíu mày, nhìn vào vũng máu đen và cái xác khô héo. Sự kinh dị của hiện trường khiến ông ta cũng phải rùng mình.

"Ngươi nói gì? Không dùng đao kiếm mà giết được người sao?"

"Hãy nhìn vào vết thương trên cổ ông ta." Phong chỉ tay, giọng nói đầy quyền uy như đang đứng giữa phòng họp đội trọng án. "Đó không phải vết răng quỷ. Đó là vết bỏng của điện cao thế và hóa chất. Nếu các người cho tôi 24 giờ, tôi sẽ chứng minh cho các người thấy ma quỷ thực chất chỉ là một kẻ lừa đảo."

Sự tự tin của Phong khiến đám lính chần chừ. Giữa không gian u ám của Kinh Thành Xám, nơi cái chết của vị Thừa tướng đang gây ra nỗi kinh hoàng tột độ, sự xuất hiện của một kẻ kỳ lạ như Phong giống như một tia sáng điên rồ nhưng đầy sức hút.

"Giam hắn vào đại lao Cấm thành!" Vị quan ra lệnh. "Nếu sau một ngày không có bằng chứng, ta sẽ trực tiếp chém đầu ngươi để tế vong hồn Thừa tướng."

Phong không kháng cự. Khi lính canh áp giải anh đi qua những hành lang dài tối tăm, anh lén nhìn xuống chiếc đồng hồ. Nó vừa quét được một tín hiệu sinh học lạ cách đây 500 mét.

Kẻ sát nhân vẫn còn ở đây. Hắn không chỉ giết người để thỏa mãn thú tính, hắn đang biến cả triều đại này thành một phòng thí nghiệm khổng lồ. Và Phong, một mình giữa quá khứ xa lạ, phải học cách săn lùng một ác quỷ công nghệ bằng những công cụ của thời tiền sử.

Cơn đau đầu lại ập đến. Phong tựa đầu vào bức tường đá của xe lao, lẩm bẩm: "Chết tiệt... giá mà lúc này có một ly cà phê đen."

Nỗi cô độc của một người bị gạt ra ngoài dòng chảy thời gian bắt đầu gặm nhấm anh, nhưng sâu trong đôi mắt đó, ngọn lửa của một cảnh sát hình sự vẫn cháy rực. Trò chơi mèo vờn chuột giữa hai thời đại, chính thức bắt đầu.