MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 3: CÁNH CỬA HƯ VÔ TRONG CĂN HẦM TỐI

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 3: CÁNH CỬA HƯ VÔ TRONG CĂN HẦM TỐI

1,261 từ · ~7 phút đọc

Trần Phong nằm nghiêng trên sàn chiếc xe lao đang xóc nảy qua những con đường lát đá gồ ghề của Kinh Thành Xám. Đầu anh tựa vào lớp gỗ mục, cảm giác đau buốt từ dị năng vẫn chưa chịu buông tha. Mỗi khi anh nhắm mắt, hình ảnh hiện trường tại khu công nghiệp năm 2026 lại hiện về, đan xen với thực tại tàn khốc này một cách hỗn độn. Anh cố nhớ lại những giây phút cuối cùng trước khi bị hút vào lỗ hổng thời gian, cố gắng tìm kiếm một lời giải logic cho tình cảnh điên rồ hiện tại.

Vài giờ trước – hoặc có lẽ là hàng trăm năm sau, theo cách tính của vũ trụ này – căn hầm tại khu công nghiệp bỏ hoang là một cơn ác mộng của sắt và máu. Khi ấy, Phong đang đối mặt với một hiện trường vụ án mà mọi quy luật vật lý dường như bị bẻ cong.

"Đội trưởng, nhịp tim nạn nhân đang... tăng lên?" Tiếng của cậu cảnh sát trẻ vang lên đầy sợ hãi qua máy bộ đàm.

"Cái gì? Cô ấy chết rồi mà!" Phong gắt lên, nhưng mắt anh cũng kinh hoàng nhìn vào thi thể đang bị treo bởi dây cáp.

Đó là lúc anh nhận ra, kẻ sát nhân không chỉ giết người. Hắn đang biến nạn nhân thành một bộ phận của máy móc. Những sợi cáp quang không chỉ quấn quanh cổ, chúng đang cắm sâu vào tủy sống, truyền dẫn một loại dữ liệu xanh lơ nhấp nháy. Căn hầm vốn ẩm thấp đột ngột nóng lên, không khí đặc quánh mùi ozone.

Phong chạm vào một chiếc ổ cứng bị vỡ vụn nằm cạnh chân nạn nhân. Đó là vật chứng mà anh tin rằng chứa đựng danh tính của kẻ thủ ác. Dị năng "Hồi ức vật thể" kích hoạt, nhưng thay vì thấy những hình ảnh quá khứ bình thường, Phong cảm thấy mình bị ném vào một đại dương mã code.

Trong dòng ký ức của chiếc ổ cứng, anh thấy gã sát nhân không mặt đang gõ những dòng lệnh cuối cùng trên một bàn phím hologram. Hắn lẩm bẩm: "Tần số đã khớp. Sự sụp đổ không gian bắt đầu sau 3... 2... 1..."

Ngay khoảnh khắc đó, tại căn hầm thực tại, một điểm đen nhỏ bằng hạt đậu xuất hiện giữa ngực nạn nhân. Nó không phát sáng, nó nuốt chửng ánh sáng. Hạt đậu đó giãn nở ra thành một vòng tròn đen ngòm, rìa ngoài là những tia sét màu tím rạch nát không khí.

"Rút lui ngay!" Phong hét lớn vào bộ đàm, nhưng phản ứng của anh không nhanh bằng sức hút của hố đen.

Chiếc Smartwatch trên tay anh, vốn là thiết bị tối tân nhất của năm 2026, bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập. Màn hình hiện lên cảnh báo đỏ: Sự cố sụp đổ chiều không gian cấp 5. Cảnh báo: Tọa độ thực tại bị xóa sổ.

Phong cố chạy về phía cửa hầm, nhưng đôi chân anh nhẹ bẫng. Cả căn hầm bị bẻ cong lại như một tờ giấy bị vò nát. Tiếng thép rên rỉ, tiếng bê tông nứt vỡ hòa cùng tiếng cười vô hồn của gã sát nhân trong ký ức vẫn còn vang vọng trong đầu anh.

"Ngươi muốn bắt ta? Vậy thì đi cùng ta đến nơi mà luật pháp của ngươi không tồn tại!"

Một luồng áp suất cực đại nén chặt lồng ngực Phong. Phổi anh như nổ tung. Anh thấy mình bị kéo vào lõi của vòng tròn đen. Mọi giác quan của anh bị tước đoạt. Không còn mùi rỉ sét, không còn tiếng mưa, chỉ còn một cảm giác trống rỗng tuyệt đối đến rợn người. Đó không phải là một chuyến du hành thời gian êm đềm như phim ảnh, đó là một quá trình xé nát cấu trúc nguyên tử rồi tái tạo lại ở một tọa độ khác.

Trong bóng tối của hư không đó, Phong thấy những mảnh vỡ của lịch sử lướt qua: Những tòa nhà chọc trời sụp đổ thành cát bụi, những cánh đồng lúa xanh mướt biến thành bãi chiến trường, và cuối cùng, một kinh thành cổ kính bao phủ trong sương mù xám xịt hiện ra.

"Uỵch!"

Tiếng xe lao dừng lại đột ngột khiến Phong văng mạnh vào vách gỗ, kéo anh về với thực tại. Cánh cửa xe mở ra, ánh sáng của những bó đuốc lập lòe hắt vào. Một tên lính canh với khuôn mặt thô kệch, đầy vết sẹo nhìn anh với vẻ khinh bỉ.

"Xuống xe, kẻ điên! Đến lúc ngươi được diện kiến 'địa ngục' của Kinh Thành Xám rồi."

Phong lảo đảo bước xuống. Trước mắt anh là một dãy kiến trúc kỳ lạ. Những ngôi nhà mái ngói cong vút, tường quét vôi xám xịt, nhưng phía trên mái nhà lại có những dải lụa dài màu đen bay phấp phới. Không khí ở đây đặc quánh, lạnh lẽo một cách bất thường. Anh có thể thấy những người dân đứng xa xa, gương mặt họ nhợt nhạt, ánh mắt đầy sợ hãi và u uất.

Kinh Thành Xám – cái tên này thực sự quá chính xác. Mọi thứ ở đây đều thiếu vắng màu sắc của sự sống.

"Nhìn cái gì? Đi!" Tên lính đẩy mạnh vào vai anh.

Phong nhìn xuống cổ tay. Chiếc Smartwatch vẫn còn nhấp nháy, nhưng nó không còn hiển thị giờ giấc của năm 2026 nữa. Thay vào đó, nó đang cố gắng phân tích bầu khí quyển xung quanh.

Nồng độ khí lạ: 0.05%. Thành phần: Chất gây ảo giác liều thấp.

Phong nheo mắt. Một cảnh sát trinh thám như anh hiểu ngay lập tức: Sự "ám ảnh" của kinh thành này không hoàn toàn đến từ tâm linh. Kẻ sát nhân kia – gã khoa học điên đến từ năm 2050 – đã bắt đầu rải "chất gây sợ hãi" vào không khí từ lâu để điều khiển tâm trí người dân nơi đây.

"Hắn định biến nơi này thành một nông trại thu hoạch nỗi sợ," Phong thầm nghĩ, nắm chặt bàn tay lại.

Dù đang bị xiềng xích, dù đang bị coi là một kẻ giết người bằng tà thuật, Trần Phong lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác của một thợ săn khi tìm thấy dấu vết của con mồi. Kẻ sát nhân có thể có công nghệ vượt thời đại, có thể tạo ra ma quỷ từ những điểm ảnh, nhưng hắn đã mắc một sai lầm lớn.

Hắn đã mang theo một cảnh sát hình sự đích thực về cùng.

Phong nhìn về phía tòa đại lao sừng sững trước mặt, nơi những bóng đen đang chập chờn như ma quỷ. Anh biết, ở một góc nào đó trong kinh thành này, nữ pháp y mà vị quan kia nhắc tới đang chờ anh. Cô ấy có thể là chìa khóa để anh sống sót qua 24 giờ tới, hoặc là người duy nhất tin rằng "ma quỷ" thực chất mang hơi thở của tương lai.

"Cà phê đen... nếu có một ly lúc này, mình sẽ tính ra được vị trí của gã đó nhanh hơn," Phong lẩm bẩm một lần nữa, nụ cười nhạt xuất hiện trên môi khi anh bước chân vào bóng tối của đại lao.

Anh không chỉ là một tù nhân. Anh là một biến số không ngờ tới trong kế hoạch hoàn hảo của kẻ dọn rác thời gian.