MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 15: BỮA TIỆC MÁU TẠI PHỦ THỪA TƯỚNG

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 15: BỮA TIỆC MÁU TẠI PHỦ THỪA TƯỚNG

1,018 từ · ~6 phút đọc

Ánh đuốc từ trên miệng giếng bắt đầu rọi xuống, xé toạc màn sương mù lân quang đang dần tan rã. Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa, tiếng thét của lính cấm vệ quân vang dội khắp không gian chật hẹp của hầm rượu.

"Dưới này! Có người!"

Tuệ Lâm giật mình, cô nhanh chóng nhét khối lập phương xám xịt vào trong tay nải. Ánh mắt cô quét nhanh qua hiện trường. Gã sát nhân 2050 nằm bất động giữa mớ dây rợ, hơi thở khò khè như một cỗ máy lỗi thời. Nhưng thứ cô lo lắng nhất là Trần Phong. Anh nằm đó, đôi mắt vẫn mở nhưng vô hồn, huyết lệ khô cứng lại trên gò má khiến khuôn mặt anh trông như một bức tượng vỡ vụn.

"Phong, tỉnh lại! Chúng ta phải đi!"

Cô dùng sức mạnh vượt xa thể hình mảnh mai của mình để dìu anh đứng dậy. Phong lảo đảo, trọng lượng cơ thể anh đè nặng lên vai cô. Trong cơn mê sảng, anh vẫn thầm thì những con số vô nghĩa: "01... 00... reset... system..."

Cửa hầm rượu bị đá văng. Một nhóm cấm vệ quân cầm giáo dài lao vào, đi đầu là viên Thừa tướng – người vốn được cho là đang lâm bệnh nặng. Ông ta nhìn cảnh tượng dưới hầm bằng đôi mắt rực cháy sự tham vọng, không phải sự kinh hãi.

"Thứ đó... thứ đó đâu rồi?" Thừa tướng gầm lên, lờ đi những cái xác khô héo đang nằm ngổn ngang.

Tuệ Lâm nhận ra ngay lập tức. Thừa tướng không phải nạn nhân; ông ta là kẻ cộng tác. Có lẽ gã sát nhân đã hứa hẹn cho ông ta sự bất tử hoặc quyền lực từ tương lai để đổi lấy việc che giấu các thí nghiệm "rút hồn".

"Nữ pháp y, giao thứ trong tay nải của ngươi ra!" Thừa tướng chỉ thẳng vào Tuệ Lâm. "Kẻ bên cạnh ngươi là yêu nhân phương nào? Bắt lấy chúng!"

Trần Phong đột ngột rùng mình. Dù thị giác đã mất, nhưng thính giác nhạy bén của một thám tử trinh thám đã báo động cho anh. Anh cảm nhận được luồng khí lạnh từ những mũi giáo đang chĩa về phía mình.

"Lâm... rẽ trái... ba bước..." Phong thào thào bên tai cô.

Tuệ Lâm không hỏi lấy một lời, cô tin anh tuyệt đối. Cô dìu anh bước sang trái ngay khi một mũi giáo đâm sầm vào thùng rượu gỗ nơi họ vừa đứng. Rượu ủ lâu năm tràn ra, mùi nồng nặc phủ kín không gian.

"Đổ... lọ hóa chất màu vàng... xuống đất..."

Tuệ Lâm lấy ra lọ dung dịch phosphore mà cô dùng để bảo quản mẫu vật, ném mạnh xuống vũng rượu. Một phản ứng hóa học dữ dội xảy ra khi gặp không khí ẩm và cồn. Một màn khói trắng dày đặc và mùi hăng hắc bùng lên, che khuất tầm nhìn của quân lính.

"Yêu thuật! Là yêu thuật!" Đám lính bắt đầu hỗn loạn trong màn khói.

"Đi lối hầm rượu ngầm cũ... phía sau kệ gỗ thứ tư," Tuệ Lâm thì thầm ngược lại với Phong. Cô đã từng khám nghiệm tử thi tại phủ này một năm trước và biết về lối thoát hiểm của giới nô tì.

Họ chao đảo chạy thoát vào bóng tối của lối thoát hiểm ngay khi Thừa tướng ra lệnh bắn tên vào màn khói. Phía sau, tiếng thét của gã sát nhân 2050 vang lên – có lẽ hắn đã bị quân lính của chính đồng minh cũ tóm gọn để tra khảo về công nghệ bị mất.

Ra đến sông đào bên ngoài phủ, không khí lạnh của đêm trăng máu xộc vào phổi khiến Phong tỉnh táo hơn đôi chút. Anh ngồi sụp xuống bãi cỏ ven sông, cảm giác cô độc lại ập đến. Ở thế giới này, anh không có căn bệnh án để lưu lại, không có đồng nghiệp để hỗ trợ. Anh chỉ có Tuệ Lâm và một khối nhựa xám chứa đựng bí mật của hai thế kỷ.

"Tại sao anh biết Thừa tướng sẽ tấn công?" Tuệ Lâm vừa xé vải băng bó vết thương trên vai Phong vừa hỏi.

"Tôi không biết... nhưng khi chạm vào thành giếng ban nãy, tôi thấy được một mẩu hồi ức của gã sát nhân," Phong nhắm mắt, giọng anh trầm xuống. "Hắn đã ngồi tiệc tùng với Thừa tướng ngay tại căn hầm đó. Họ gọi cái lõi năng lượng là 'Chén Thánh của trời xanh'. Thừa tướng muốn dùng nó để cải lão hoàn đồng."

Phong cười khổ, một nụ cười đầy cay đắng của người thám tử hiện đại. "Hóa ra ở thời đại nào, con người cũng sẵn sàng bán đứng đồng loại vì sự tham lam của chính mình. Sự kinh dị nhất không phải là công nghệ tương lai, mà là lòng người cổ đại."

Tuệ Lâm im lặng. Cô nhìn xuống dòng sông đỏ rực ánh trăng. "Bây giờ chúng ta là tội đồ của triều đình rồi. Anh mù, còn tôi thì mang theo thứ mà cả vương triều này khao khát."

Phong đưa tay lên, tìm kiếm bàn tay của Tuệ Lâm trong bóng tối. Khi những ngón tay họ chạm nhau, anh cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng.

"Chúng ta không chạy trốn," Phong nói, ánh mắt mù lòa của anh hướng về phía trung tâm Kinh Thành Xám – nơi phủ Thừa tướng đang bắt đầu bốc cháy. "Chúng ta sẽ điều tra tận gốc. Gã sát nhân đó chỉ là kẻ mở đường. Hắn đã nói về 'những điểm ảnh vỡ nát' ở tương lai của tôi. Có nghĩa là năm 2026 cũng đang bị đe dọa. Tôi phải ngăn nó lại, ngay tại đây."

Đêm đó, giữa vương triều đang sụp đổ vào ảo ảnh của công nghệ và tà thuật, một thám tử mù và một nữ pháp y u sầu đã bắt đầu một hành trình mới. Hành trình đi tìm những vật chứng "ngoài hành tinh" đang thất lạc trong khắp các dinh thự của giới quyền quý.