MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 14: DỊ NĂNG QUÁ TẢI: CÁI GIÁ CỦA SỰ THẬT

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 14: DỊ NĂNG QUÁ TẢI: CÁI GIÁ CỦA SỰ THẬT

1,025 từ · ~6 phút đọc

Cơn chấn động dưới đáy giếng cổ không chỉ làm rung chuyển hầm rượu mà còn như muốn xé nát ý thức của Trần Phong. Anh nằm đó, giữa đống đổ nát và những xác người khô héo vừa rơi xuống từ hệ thống treo, đôi mắt mở trừng trừng nhưng chỉ thấy một màu trắng xóa vô tận. Cơn đau không còn là những mũi kim châm, mà nó như một thác lũ axit đang bào mòn từng tế bào não.

"Tích... tắc... tích... tắc..."

Tiếng động đó thanh mảnh nhưng sắc lẹm, vang lên đều đặn bên trong khối lập phương bị nứt vỡ. Phong biết đó không phải là tiếng cơ khí của thời đại này. Đó là tiếng đếm ngược của một lõi năng lượng bị quá nhiệt, một quả bom mini có thể xóa sổ toàn bộ phủ Thừa tướng trong chớp mắt.

"Phong! Anh có nghe thấy tôi không?" Tuệ Lâm lao đến, đỡ lấy vai anh. Bàn tay cô dính đầy dịch nhờn xanh từ những sợi dây polymer, nhưng cô không quan tâm. "Gã sát nhân... hắn đã bất tỉnh, nhưng cái khối đá phát sáng đó đang kêu rất lạ!"

"Đừng chạm vào nó..." Phong thều thào, máu từ miệng anh trào ra, nóng hổi. "Lâm... tôi không nhìn thấy gì nữa. Cô phải là đôi mắt của tôi."

Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu, nén lại sự sợ hãi đang dâng lên cổ họng. Cô nhìn về phía khối lập phương đang nhấp nháy ánh sáng đỏ gay gắt dưới đáy giếng. Xung quanh nó là một mớ hỗn độn những sợi dây dẫn bạc và đồng.

"Nói cho tôi biết, anh thấy gì trong ký ức cuối cùng?" cô hỏi, giọng run rẩy nhưng kiên định.

Phong nhắm nghiền mắt, cố gắng khơi gợi lại những hình ảnh vụn vỡ mà dị năng đã ép anh phải nhìn thấy trước khi thị lực biến mất. Anh thấy một sơ đồ logic, một chuỗi mã code nhị phân hiện lên trên võng mạc như những bóng ma.

"Dưới đáy khối lập phương... có một cái rãnh nhỏ..." Phong nói, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực. "Kẻ sát nhân... hắn dùng DNA của mình làm khóa an toàn. Nhưng hệ thống đang lỗi... nó đang tìm kiếm một vật dẫn sinh học tương thích..."

Phong nắm lấy tay Tuệ Lâm, kéo cô lại gần. "Dùng con dao bạc của cô... rạch một đường nhỏ trên tay tôi. Sau đó áp vết thương vào cái rãnh đó. Chiếc đồng hồ của tôi... nó có chứa mã xác thực của cảnh sát năm 2026... có thể nó sẽ đánh lừa được hệ thống đời cũ của năm 2050..."

"Không! Anh sẽ bị sốc phản vệ!" Tuệ Lâm thốt lên. Cô là pháp y, cô biết việc kết nối trực tiếp cơ thể với một nguồn năng lượng không xác định là tự sát.

"Làm đi!" Phong gầm lên, cơn đau khiến anh gần như phát điên. "Nếu không, cả cái kinh thành này sẽ chết vì thứ 'tà thuật' tương lai này!"

Tuệ Lâm cắn chặt môi đến bật máu. Cô cầm con dao bạc, rạch một đường dứt khoát lên lòng bàn tay Phong, rồi áp nó vào khối lập phương đang nóng rực.

Một vụ nổ thông tin.

Phong không còn thấy bóng tối nữa. Anh thấy mình đang bay giữa một đại dương dữ liệu. Hàng nghìn năm lịch sử trôi qua trước mắt anh trong một giây. Anh thấy sự hình thành của Kinh Thành Xám, thấy cái chết của cha Tuệ Lâm, và thấy cả chính mình đang tan biến. Dị năng "Hồi ức vật thể" lúc này không chỉ nhìn về quá khứ, nó đang cố gắng kết nối với tương lai để tìm ra mã dừng của quả bom.

"Dừng lại... làm ơn dừng lại..." Phong gào lên trong tâm tưởng.

Mạch máu trên trán anh nổi lên cuồn cuộn, tím ngắt. Một luồng điện xanh chạy dọc từ khối lập phương, xuyên qua tay Phong và truyền thẳng vào chiếc Smartwatch nứt vỡ. Chiếc đồng hồ đột ngột phát sáng rực rỡ, rung lên một nhịp cuối cùng rồi tắt lịm.

"Tích..."

Tiếng đếm ngược dừng lại ở con số 00:01.

Toàn bộ hầm rượu chìm vào im lặng. Ánh sáng đỏ tắt ngấm, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Khối lập phương giờ đây chỉ còn là một cục nhựa xám xịt, vô hại.

Phong đổ gục vào lòng Tuệ Lâm, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không cảm nhận được. Toàn bộ năng lượng của dị năng đã bị rút cạn để vô hiệu hóa lõi hạt nhân. Cái giá phải trả là quá lớn: não bộ của anh đã đạt đến giới hạn chịu đựng.

"Anh làm được rồi... Phong, anh làm được rồi," Tuệ Lâm ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt tái nhợt của người thám tử.

Phong không trả lời. Anh cảm thấy mình đang trôi dạt. Sự cô độc của một người xuyên không đột nhiên biến mất, thay vào đó là một cảm giác bình yên lạ lùng. Anh không còn nhớ mùi vị của ly cà phê hiện đại, không còn nhớ ánh đèn đường của năm 2026. Trong bóng tối của đôi mắt đã mù lòa, anh chỉ còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của cô gái cổ đại này.

Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu. Từ phía trên miệng giếng, tiếng bước chân rầm rập và tiếng hô hoán của quân triều đình bắt đầu vọng xuống.

"Bắt lấy tên quái nhân! Phủ Thừa tướng có biến!"

Phong khẽ cử động ngón tay. "Lâm... chạy đi... cô phải mang cái lõi này đi... đừng để triều đình... biến nó thành vũ khí..."

Tuệ Lâm nhìn lên miệng giếng, rồi nhìn gã sát nhân vẫn đang nằm co giật bên cạnh. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ là bắt đầu. Những bí mật về công nghệ tương lai đã bị rò rỉ vào vương triều này, và kẻ sát nhân 2050 có lẽ không phải là kẻ duy nhất muốn thay đổi dòng thời gian.