Bóng tối trong hầm rượu phủ Thừa tướng không phải là bóng tối đơn thuần của ban đêm. Nó mang một màu đen đặc quánh, sặc mùi men rượu ủ lâu năm trộn lẫn với mùi kim loại cháy khét. Trần Phong tựa người vào một thùng gỗ lớn, lồng ngực phập phồng. Thị lực của anh lúc này đã tệ đến mức tối đa; thế giới chỉ còn là một màn sương trắng đục, nơi những bóng ma điểm ảnh xanh lục của virus tâm trí vẫn thỉnh thoảng giật cục hiện ra.
"Cẩn thận..." Phong thầm thì, giọng khản đặc. "Hắn đã biến nơi này thành một 'máy chủ' sống. Tôi nghe thấy tiếng nó... tiếng rè rè của tản nhiệt."
Tuệ Lâm nắm chặt tay anh, dẫn anh đi qua những lối mòn hẹp giữa các kệ rượu. Cô cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay Phong. Đột nhiên, từ phía cuối hầm, nơi đặt miệng của chiếc giếng cổ thông lên vườn thượng uyển, một tiếng khóc nỉ non vang lên. Tiếng khóc không phải của một người, mà là sự chồng chéo của hàng chục âm thanh: tiếng trẻ con thút thít, tiếng phụ nữ gào thét, và tiếng rên rỉ của những ông già.
"Là tiếng oán linh..." Tuệ Lâm run giọng, bàn tay cầm dạ minh châu của cô run bắn, ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi lên một cảnh tượng kinh hoàng.
Dưới miệng giếng, hàng loạt thi thể – những nạn nhân của vụ án "Lệ quỷ rút hồn" – không hề bị chôn cất như lệnh của triều đình. Chúng bị treo lơ lửng bằng những sợi tơ hồng polymer, kết nối với nhau như một mạng lưới dây điện khổng lồ. Da thịt họ khô héo, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng một cách máy móc.
"Không phải oán linh," Phong nghiến răng, cơn đau từ dị năng lại ập đến dù anh chưa chạm vào vật gì. "Hắn đang dùng nhịp tim và sóng não còn sót lại của họ để duy trì sự ổn định cho cổng thời gian. Tiếng khóc đó là do súng âm thanh của hắn kích thích trực tiếp vào trung khu cảm xúc của những cái xác này."
Họ tiến lại gần hơn. Giữa trung tâm của mạng lưới xác người đó, gã sát nhân 2050 đang ngồi bất động. Bộ đồ bảo hộ của hắn đã rách nát, lộ ra những mảng thịt bị bỏng điện xanh loét. Hắn đang cắm một sợi dây dẫn trực tiếp từ cổ mình vào thành giếng cổ.
"Đứng lại đó, Đội trưởng," gã sát nhân không mở mắt, nhưng giọng nói của hắn vang lên khắp hầm rượu thông qua các loa siêu nhỏ cài cắm trong các thùng rượu. "Nếu anh bước thêm một bước, tôi sẽ kích hoạt quá trình quá tải. Toàn bộ kinh thành này sẽ biến thành một đám mây nguyên tử."
Phong dừng lại. Anh biết hắn không nói chơi. Cảm biến sinh học trên chiếc Smartwatch của anh đang rung lên bần bật, báo hiệu mức năng lượng hạt nhân đang đạt ngưỡng báo động.
"Ngươi sẽ không làm vậy," Phong nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Ngươi cần năng lượng để trở về năm 2050. Nếu nổ tung nơi này, ngươi cũng sẽ tan biến."
"Về sao? Không... ta không về nữa," gã sát nhân mở mắt, đôi mắt giờ đây chỉ còn là hai khối cơ khí rực sáng xanh. "Ta đã nhận ra rằng ở tương lai ta chỉ là một kẻ dọn rác bị ruồng bỏ. Nhưng ở đây, ta có thể xây dựng một đế chế bằng sự sợ hãi. Ta sẽ là thần của Kinh Thành Xám!"
Hắn giơ tay, một luồng sóng xung kích từ máy chiếu Hologram tạo ra hình ảnh một con quỷ mặt đỏ khổng lồ lao về phía họ. Tuệ Lâm hét lên, theo bản năng cô ném chiếc lọ gốm chứa dung dịch pháp y cuối cùng vào bóng ma. Dung dịch xuyên qua hình ảnh điểm ảnh, rơi xuống đất vỡ tan.
"Vô ích thôi!" Gã sát nhân cười điên dại.
Phong biết mình phải đánh đổi. Nếu không dùng dị năng để tìm ra điểm nút kết nối giữa gã sát nhân và mạng lưới xác sống này, họ sẽ chết chắc. Anh gạt tay Tuệ Lâm ra, lao về phía chiếc giếng cổ.
"Phong! Đừng!"
Bàn tay Phong nắm chặt lấy một sợi tơ hồng đang cắm vào ngực một nạn nhân.
Cưỡng chế truy cập ký ức tập thể.
"Aaaarrrgghhh!"
Phong gào thét. Não bộ của anh không chỉ thấy 60 giây cuối cùng của một người, mà là nỗi đau của hàng chục con người cùng một lúc. Anh thấy mình bị hút cạn máu, thấy bóng tối của tương lai, thấy mã code nguồn của cỗ máy đang chạy điên cuồng trong mạch máu của chính mình.
Trong cơn mê loạn đó, anh thấy một điểm sáng trắng duy nhất dưới đáy giếng – nơi lõi năng lượng thực sự đang được giấu kín.
"Lâm... dưới đáy giếng... cắt sợi dây màu trắng bạc..."
Máu trào ra từ miệng Phong. Tâm trí anh bắt đầu bị kéo tuột vào quá khứ của những nạn nhân, nơi những ký ức kinh hoàng nhất đang muốn giữ anh lại vĩnh viễn trong bóng tối. Anh thấy mình đang đứng trên ban công căn hộ năm 2026, nhưng khi anh bước lại gần, người vợ và đứa con của anh biến thành những cái xác khô héo.
"Trở lại đi, Trần Phong!" Tiếng của Tuệ Lâm vang vọng từ phía trên.
Cô đã leo xuống thành giếng, dùng con dao bạc của mình cắt đứt sợi dây dẫn quan trọng nhất. Một tiếng nổ chói tai vang lên. Luồng sáng xanh vụt tắt. Hệ thống xác sống đổ sụp xuống đáy giếng như những con rối đứt dây.
Gã sát nhân rú lên đau đớn khi kết nối thần kinh bị ngắt đột ngột. Hắn ngã gục, co giật dữ dội.
Phong buông sợi dây ra, ngã nhào xuống nền đất lạnh. Thị lực của anh hoàn toàn biến mất. Một bóng đen bao trùm tất cả. Anh cảm nhận được Tuệ Lâm đang ôm lấy mình, tiếng khóc của cô giờ đây là âm thanh chân thực duy nhất giữa thế giới ảo ảnh này.
"Chúng ta thắng rồi chứ?" Phong thều thào.
"Thắng rồi... nhưng anh..." Tuệ Lâm nghẹn ngào nhìn vào đôi mắt vô hồn của anh.
Dưới đáy giếng, một tiếng động lạ lại vang lên. Không phải tiếng khóc, mà là tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đang đếm ngược. Kẻ sát nhân vẫn còn một quân bài cuối cùng.