MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 12: BÓNG ĐEN TRONG GƯƠNG ĐỒNG

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 12: BÓNG ĐEN TRONG GƯƠNG ĐỒNG

916 từ · ~5 phút đọc

Hỗn loạn bao trùm phủ Thừa tướng. Sau cú nổ của lõi năng lượng, gã sát nhân đã biến mất vào màn khói lân quang dày đặc, để lại một hiện trường đổ nát và những tiếng thét kinh hoàng của lính gác. Trần Phong kéo Tuệ Lâm lùi sâu vào dãy hành lang vắng vẻ phía sau chính điện. Thị lực của anh lúc này giống như một chiếc camera bị hỏng cảm biến, chỉ còn những mảng màu nhòe nhoẹt và những tia sáng trắng chói gắt mỗi khi anh chớp mắt.

"Hắn bị thương rồi," Phong thều thào, tay vịn chặt vào gờ tường gỗ chạm trổ. "Dòng điện phản chấn từ Smartwatch đã phá hủy hệ thống tàng hình của hắn. Hắn sẽ không đi xa được."

Tuệ Lâm dìu anh bước vào một căn phòng trang điểm cũ kỹ, có lẽ thuộc về một vị phu nhân nào đó trong phủ. Căn phòng nồng mùi phấn son cũ và gỗ mục. Giữa phòng đặt một chiếc gương đồng lớn, bề mặt ố vàng theo thời gian nhưng vẫn phản chiếu ánh sáng đỏ quạch của trăng máu lọt qua khe cửa.

"Phong, anh phải nghỉ ngơi. Máu mắt anh..." Tuệ Lâm xé vạt áo mình, run rẩy lau đi dòng huyết lệ đang chảy dài trên má anh.

"Không có thời gian đâu Lâm..." Phong đẩy nhẹ tay cô ra. Anh tiến lại gần chiếc gương đồng.

Dưới cái nhìn của người thường, chiếc gương chỉ là một vật dụng vô tri. Nhưng với "Hồi ức vật thể", chiếc gương đồng này chính là chứng nhân của hàng chục năm lịch sử phủ Thừa tướng. Và quan trọng hơn, nó vừa "nhìn thấy" thứ gì đó cách đây chưa đầy vài phút.

Phong vươn bàn tay run rẩy, đầu ngón tay chạm vào mặt gương lạnh ngắt.

Uỳnh.

Một cơn đau xé toác đại não, mạnh đến mức Phong suýt chút nữa đã cắn vào lưỡi để giữ mình không ngất đi. Lần này, ký ức không phải là những mảnh ghép rời rạc mà là một sự "can nhiễu" kinh hoàng. Kẻ sát nhân từ năm 2050 biết Phong sẽ dùng cách này. Hắn đã cố tình để lại một "virus tâm trí" ngay trên bề mặt gương.

Trong ký ức của gương đồng:

Phong thấy chính mình, nhưng là một phiên bản cũ kỹ hơn, đang đứng giữa trung tâm phòng điều tra năm 2026. Xung quanh anh, các đồng nghiệp đang cười nói. Đột nhiên, mọi thứ bắt đầu "nhiễu sóng" như một đoạn video bị lỗi (glitch). Những gương mặt người thân của anh biến thành những khối điểm ảnh (pixel) vỡ nát.

Rồi từ trong màn sương mù kỹ thuật số đó, gã sát nhân hiện ra. Hắn đứng đè lên thực tại của Phong, giọng nói rít lên như tiếng kim loại cọ sát: "Ngươi muốn về nhà sao, Đội trưởng? Nhà của ngươi đã bị ta xóa sổ trong dòng thời gian rồi. Ở đây, ngươi chỉ là một bóng ma."

Đột ngột, hình ảnh trong gương thay đổi. Phong thấy bóng đen của kẻ sát nhân đang đứng ngay sau lưng mình trong chính căn phòng trang điểm này. Hắn không có mặt, chỉ có đôi mắt rực sáng xanh của bộ kính viễn thám. Hắn giơ một chiếc gương đồng nhỏ hơn – một thiết bị bẻ cong ánh sáng – và đi xuyên qua bức tường ngăn để tiến vào hầm rượu phía Tây.

"Phong! Tỉnh lại đi!" Tiếng của Tuệ Lâm vang lên bên tai như từ một thế giới khác.

Phong giật mạnh tay khỏi mặt gương, hơi thở dồn dập. Anh quỵ xuống, nôn ra một ngụm máu đen. Virus từ tính của gã sát nhân đã tấn công trực diện vào dị năng của anh, khiến ranh giới giữa thực tại và ký ức trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

"Hắn... hắn đang ở hầm rượu phía Tây," Phong nói, giọng khản đặc. "Hắn đang cố khởi động lại bộ sơ cứu sinh học. Nếu để hắn hồi phục, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa."

Tuệ Lâm nhìn vào gương đồng, cô thấy bóng dáng mình và Phong nhòe nhoẹt trong đó, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng đen nào. "Tôi không thấy gì cả, nhưng tôi tin anh. Hầm rượu phía Tây có một lối thông ra sông đào. Hắn định thoát ra ngoài thành."

Phong gắng gượng đứng dậy. Mỗi bước đi lúc này đối với anh là một cực hình. Thế giới trong mắt anh bắt đầu bị lấp đầy bởi những mã code máy tính màu xanh lục chạy dọc các cột đình, xen lẫn với những bóng ma Hologram của những nạn nhân đã chết.

"Lâm, nếu lát nữa tôi có bị kẹt lại trong ký ức của hắn..." Phong nắm lấy tay cô, sức nóng từ bàn tay anh truyền sang cô như một lời trăng trối. "Đừng do dự. Hãy dùng dao mổ của cô đâm vào chiếc Smartwatch trên tay tôi. Đó là cách duy nhất để ngắt kết nối thần kinh."

Tuệ Lâm nhìn chiếc đồng hồ nứt vỡ, rồi nhìn vào gương mặt tái nhợt của người đàn ông từ tương lai. Cô không hứa, cô chỉ nắm chặt lấy tay anh, dẫn anh bước ra khỏi căn phòng trang điểm ma quái.

Phía sau họ, chiếc gương đồng đột ngột nứt toác một đường dài, phản chiếu ánh trăng máu như một vết thương không bao giờ lành của thời gian.