Trăng máu treo lơ lửng trên đỉnh đầu như một con mắt khổng lồ rỉ lệ, nhuộm đỏ những tán đa cổ thụ trong phủ Thừa tướng. Gã sát nhân từ năm 2050 đứng đó, những sợi tơ hồng polymer quấn quanh cánh tay hắn như những con rắn máy đang nạp năng lượng. Hắn nhìn Trần Phong bằng ánh mắt đầy vẻ thượng đẳng, thứ ánh nhìn của một vị thần đang quan sát một loài côn trùng lỗi thời.
"Ngươi nghĩ mình có thể thắng bằng đôi bàn tay trần và những kiến thức sơ đẳng của thế kỷ 21 sao?" Hắn cười, giọng nói vang vọng qua bộ khuếch đại, khiến không gian rung chuyển. "Ở đây, ta là quỷ, là thần, là định mệnh."
Hắn giơ thiết bị cầm tay lên. Một luồng sóng âm tần suất cao đột ngột phát ra. Trần Phong cảm thấy màng nhĩ như bị đâm thấu, cả thế giới nghiêng ngả. Những người lính canh phía xa ngã quỵ, ôm tai gào thét trong đau đớn tột cùng.
"Tuệ Lâm! Bịt tai lại!" Phong hét lên. Anh nhanh chóng tháo chiếc Smartwatch đang nứt vỡ, dùng mảnh đá nhọn cậy lớp vỏ mặt sau. Anh cần một thứ có thể tạo ra sóng phản hồi.
Tuệ Lâm không hề hoảng loạn. Cô đã chứng kiến cái chết của cha, và giờ đây, nỗi đau đã hóa thành sự bình tĩnh đến lạ kỳ. Cô lấy ra từ hộp dụng cụ hai lọ gốm nhỏ, bên trong chứa một loại bột màu xám đen.
"Phong! Đây là 'Hủ Cốt Phấn' trộn với quặng nam châm tán nhỏ," cô nói, giọng đanh thép. "Cha tôi từng dùng nó để trị những bệnh liên quan đến 'tà khí' trong máu."
Phong hiểu ngay ý đồ của cô. Quặng nam châm có thể gây nhiễu loạn từ trường của các thiết bị công nghệ cao. "Ném nó vào những sợi tơ hồng! Đừng ném vào hắn!"
Tuệ Lâm tung mình, động tác dứt khoát của một người đã quen với việc đối diện với tử thi và những tình huống hiểm nghèo. Hai lọ gốm vỡ tan, lớp bột mịn bám chặt vào các sợi dây polymer đang dẫn điện. Ngay lập tức, những sợi tơ bắt đầu chập chờn, phát ra những tia lửa điện đỏ rực trái quy luật.
"Cái gì?" Gã sát nhân biến sắc. Hắn cố gắng điều chỉnh thiết bị, nhưng sự can thiệp của mạt sắt từ tính khiến hệ thống định vị của hắn bị nhiễu loạn.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Phong lao tới. Anh không tấn công trực diện mà chạm tay vào thành giếng cổ – nơi đang rung lên bần bật vì năng lượng.
Dị năng cưỡng chế kích hoạt.
Máu từ mắt và mũi Phong tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả vạt áo đen. Não anh như bị nổ tung bởi hàng tỷ Gigabyte dữ liệu sợ hãi mà kẻ sát nhân đã thu thập trong mười năm qua. Anh thấy hàng trăm linh hồn bị hút cạn, thấy mã nguồn của cỗ máy thời gian, và thấy cả một điểm yếu chết người: Lõi năng lượng của hắn cần sự ổn định tuyệt đối của môi trường xung quanh.
"Hắn không phải là quỷ!" Phong gầm lên, giọng anh khàn đặc vì máu. "Hắn chỉ là một kẻ ký sinh! Tuệ Lâm, đổ dung dịch axit vào dòng nước giếng! Bây giờ!"
Tuệ Lâm không do dự, cô đổ toàn bộ số giấm thanh đậm đặc và hóa chất pháp y vào giếng. Phản ứng hóa học với các kim loại nặng mà gã sát nhân dùng để dẫn điện dưới đáy giếng tạo ra một luồng khói trắng xóa, làm đoản mạch hệ thống tiếp năng lượng.
Gã sát nhân gầm lên kinh hoàng khi thấy khối lập phương trên tay mình chuyển sang màu đỏ cảnh báo. Hệ thống Hologram bảo hộ của hắn bắt đầu vỡ vụn từng mảng, để lộ ra gương mặt thật hốc hác, đầy những lỗ cắm sinh học gớm ghiếc trên da đầu.
"Lũ kiến cỏ!" Hắn rút ra một khẩu súng điện từ.
Đoàng!
Viên đạn điện từ sượt qua vai Phong, đốt cháy một mảng thịt. Nhưng Phong không lùi bước. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm lấy một sợi tơ hồng đang bị chập điện và quấn nó vào chiếc Smartwatch của mình.
"Kết nối... đồng bộ dữ liệu..." Phong thầm ra lệnh trong đầu.
Một sự giao thoa kỳ quái xảy ra. Công nghệ của năm 2026, 2050 và dị năng cổ xưa của Phong hòa làm một. Một luồng sóng phản chấn cực mạnh đánh ngược lại gã sát nhân. Hắn bị hất văng vào thành giếng, khối lập phương rơi khỏi tay, lăn long lóc trên mặt đất.
Bầu trời trăng máu chợt im bặt. Những tiếng vang rè rè biến mất, chỉ còn lại tiếng thở dốc của ba con người giữa đống đổ nát của phủ Thừa tướng.
Gã sát nhân run rẩy nhìn về phía cái lõi năng lượng đang nứt vỡ. "Không... không thể nào... một thám tử quèn và một con đàn ông mổ xác..."
Phong tiến lại gần, thị lực của anh giờ đây chỉ còn là một vùng trắng xóa, nhưng anh vẫn cảm nhận được vị trí của kẻ thù qua nhịp tim đang hỗn loạn của hắn.
"Ở thế kỷ của tôi có một câu nói," Phong lạnh lùng đứng trước mặt hắn. "Khoa học không có đạo đức thì chỉ là tà thuật. Và tà thuật thì luôn có ngày bị hóa giải."
Nhưng đúng lúc Phong định kết liễu kẻ thủ ác, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội. Một lỗ đen nhỏ xíu bắt đầu hình thành ngay tại vị trí khối lập phương bị vỡ. Không gian xung quanh bắt đầu bị vặn xoắn.
"Kẻ điên!" Phong nhận ra sự thật kinh hoàng. "Hắn đã cài chế độ tự hủy!"
Tuệ Lâm lao đến nắm lấy tay Phong. "Chúng ta phải đi đâu?"
Phong nhìn vào khoảng không vô định trước mắt, rồi nhìn về phía Tuệ Lâm. Anh biết, lỗ hổng thời gian đang mở ra một lần cuối cùng, nhưng nó không dẫn về năm 2026, mà đang sụp đổ vào chính nó.