Lối hầm ngầm dẫn vào phủ Thừa tướng hẹp và dốc, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và rêu xanh đại thụ. Tuệ Lâm đi trước, tay cầm một viên dạ minh châu tỏa ánh sáng dịu nhẹ, dẫn lối cho Trần Phong qua những ngách đá quanh co. Đây vốn là lối thoát hiểm bí mật mà cha cô đã vô tình phát hiện được trong một lần khảo sát địa tầng kinh thành.
"Sắp đến rồi," Tuệ Lâm thì thầm. "Phía trên đầu chúng ta là vườn thượng uyển của phủ Thừa tướng. Chiếc giếng cổ nằm ngay dưới gốc cây đa ngàn năm."
Phong gật đầu, hơi thở anh nặng nề. Thị lực của anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau vụ hỏa hoạn tại phủ Thị lang, mọi thứ trước mắt chỉ là những mảng sáng tối nhập nhòe. Để giữ thăng bằng, anh phải bám vào vách đá xù xì. Đột nhiên, bàn tay anh chạm phải một vật lạ găm sâu vào kẽ đá.
Đó là một sợi tơ hồng dai chắc, luồn lách giữa những khe nứt, trông như một mạch máu đỏ tươi đang rỉ ra từ lòng đất.
"Chờ đã," Phong gọi khẽ.
Anh đưa tay chạm vào sợi tơ. Ngay lập tức, cảm giác như một luồng điện cao thế chạy dọc tủy sống, khiến anh run bắn người. Dị năng tự động kích hoạt mà không cần sự cho phép của chủ nhân.
Ký ức ùa về.
Mười năm trước. Một người đàn ông trung niên – chính là cha của Tuệ Lâm – đang quỳ sụp dưới hầm ngục này. Ông không cô độc. Trước mặt ông là "Kẻ Dọn Rác Thời Gian". Hắn lúc đó trông trẻ hơn, nhưng đôi mắt sau lớp kính bảo hộ vẫn lạnh lùng như vậy.
Hắn đang dùng một cuộn tơ hồng bằng chất liệu polymer sinh học để trói tay người đàn ông. Sợi tơ đó không chỉ là dây buộc, nó là những dây dẫn tín hiệu thần kinh.
"Ngài ngự y," tiếng gã sát nhân vang lên mỉa mai qua bộ lọc âm. "Ông đã tìm thấy lõi năng lượng của ta dưới đáy giếng. Lẽ ra ông nên im lặng. Bây giờ, ta cần một bộ não để thử nghiệm hệ thống lưu trữ sợ hãi đầu tiên."
Hắn ấn một nút trên thiết bị cầm tay. Sợi tơ hồng bỗng rực sáng, xuyên thấu qua lớp da tay của người ngự y. Tiếng thét xé lòng của cha Tuệ Lâm vang vọng trong không gian hẹp, sau đó là sự im lặng chết chóc khi đồng tử ông giãn ra, toàn bộ tinh khí như bị hút cạn vào sợi tơ đỏ rực.
Kết thúc ký ức.
"Phong! Anh lại..." Tuệ Lâm hoảng hốt khi thấy Phong đổ gục xuống, hai tay ôm lấy đầu, máu tươi tuôn ra từ mũi và thấm qua khóe mắt.
"Cha cô..." Phong thều thào qua kẽ răng nghiến chặt. "Sợi tơ này... không phải tơ hồng duyên phận. Nó là dây dẫn... Hắn đã giết cha cô để thử nghiệm cỗ máy thời gian đời đầu."
Tuệ Lâm đứng sững lại như bị sét đánh. Viên dạ minh châu trên tay cô rơi xuống, lăn long lóc trên nền đá, soi rọi sợi tơ hồng mà cô vẫn luôn nghĩ là một vật trấn yểm tâm linh. Hóa ra, suốt mười năm qua, cha cô không hề bị quỷ ám, ông là một vật thí nghiệm của một kẻ đến từ tương lai.
Sự bàng hoàng nhanh chóng chuyển thành một cơn thịnh nộ lạnh lùng. Tuệ Lâm nhặt viên dạ minh châu lên, gương mặt u sầu thường ngày giờ đây đanh lại như thép nguội.
"Hắn vẫn đang dùng nó," cô nói, giọng run rẩy vì kìm nén. "Những sợi tơ này dẫn thẳng lên đáy giếng. Hắn đang hút cạn sự sống của kinh thành này thông qua những nạn nhân 'Lệ quỷ rút hồn' để nuôi dưỡng cái lõi đó."
Phong cố gắng đứng dậy, dựa vào vai Tuệ Lâm. Anh cảm nhận được nhịp tim của cô đang đập dữ dội. Trong bóng tối của hầm ngầm, sự cô độc của hai con người từ hai thế giới khác nhau đã hòa làm một bởi một kẻ thù chung.
"Đi thôi," Phong nói, giọng anh khàn đặc. "Hắn đang ở ngay trên kia. Chiếc Smartwatch của tôi vừa bắt được tín hiệu đồng bộ. Hắn đang khởi động tiến trình 'Dọn rác' cuối cùng cho khu vực này."
Họ trèo lên một chiếc thang dây cũ kỹ dẫn lên một cửa sập bằng gỗ. Khi cánh cửa mở ra, mùi nhang khói nồng nặc và hơi lạnh từ mặt nước giếng bốc lên bao phủ lấy họ.
Dưới ánh trăng máu đỏ quạch bắt đầu hiện diện trên bầu trời, chiếc giếng cổ hiện ra như một cái miệng khổng lồ của mặt đất. Xung quanh thành giếng, hàng trăm sợi tơ hồng đang bò lổn ngổm như những con rắn đỏ, phát ra âm thanh rè rè của dòng điện cao tần.
Ở trung tâm của những sợi tơ đó, một bóng đen đang đứng lơ lửng, tay cầm một khối lập phương phát sáng xanh – thứ mà người cổ đại gọi là Long Mạch Thạch, nhưng Phong biết đó chính là lõi xử lý trung tâm của cỗ máy thời gian.
"Cuối cùng thì hai con chuột nhắt cũng tìm được đến đây," gã sát nhân quay lại. Lần này, hắn không dùng Hologram che giấu gương mặt nữa. Đó là một gã đàn ông trung niên với làn da tái nhợt và một vết sẹo dài chạy dọc má – di chứng của một vụ nổ không gian.
Phong nắm chặt lấy tay Tuệ Lâm, cảm nhận được hơi ấm cuối cùng của sự sống trước khi bước vào trận chiến sinh tử.
"Lần này, ngươi sẽ không thể chạy trốn vào bóng tối nữa đâu," Phong gằn giọng, chiếc đồng hồ trên tay anh bắt đầu đếm ngược những giây phút cuối cùng của sự ổn định không gian.