MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 9: BÍ ẨN BỨC TRANH THIẾU NỮ TỰ SÁT

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 9: BÍ ẨN BỨC TRANH THIẾU NỮ TỰ SÁT

986 từ · ~5 phút đọc

Sương mù của Kinh Thành Xám vào buổi sớm không mang theo sự thanh khiết của thiên nhiên, mà nó nặng nề, quánh đặc như tro tàn từ những lò thiêu chưa tắt hẳn. Trần Phong cùng Tuệ Lâm lặng lẽ di chuyển qua những con hẻm nhỏ dẫn đến phía Tây kinh thành.

Mục tiêu của họ là phủ của một vị quan Thị lang vừa mới qua đời ba ngày trước. Cái chết của ông ta được triều đình bưng bít, nhưng tin đồn về "Bức tranh rút hồn" vẫn lan truyền khắp các trà quán. Người ta kể rằng, con gái của vị Thị lang sau khi nhìn vào bức chân dung của chính mình đã treo cổ tự tử, và ngay sau đó, người cha cũng chết khô trong thư phòng kín mít.

"Phủ Thị lang bị niêm phong rồi," Tuệ Lâm khẽ nói, chỉ vào cánh cổng gỗ sơn son đã bong tróc, dán đầy những lá bùa vàng rực. "Người dân ở đây tin rằng nơi này đã bị ám bởi oán linh của tiểu thư."

Phong không đáp, anh đưa chiếc Smartwatch lên. Dù chức năng liên lạc đã hỏng, nhưng cảm biến hồng ngoại tầm gần vẫn còn hoạt động chập chờn. "Không có dấu hiệu của sinh nhiệt bên trong, nhưng có một lượng điện trường tĩnh rất cao. Hắn đã biến nơi này thành một trạm phát sóng."

Họ lẻn vào qua bức tường bao phía sau. Không gian bên trong phủ vắng lặng đến rợn người. Những khóm hoa mẫu đơn héo rũ, lá rụng đầy sân tạo nên những tiếng sột soạt dưới chân mỗi khi họ bước đi. Phong tiến thẳng vào căn phòng của vị tiểu thư quá cố.

Ngay giữa gian phòng, một bức tranh chân dung treo trên giá gỗ. Đó là hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp, đôi mắt được vẽ sống động đến mức như thể đang dõi theo từng cử động của họ. Nhưng điều kỳ quặc là, xung quanh viền bức tranh, những ký tự lạ mà người cổ đại gọi là "phù chú" lại mang hình dáng của các dòng lệnh hệ thống máy tính.

"Đừng nhìn vào đôi mắt ấy quá lâu," Phong cảnh báo khi thấy Tuệ Lâm định tiến lại gần. "Nó không phải tranh vẽ bình thường."

Phong rút ra một mảnh vải đen, bịt mắt mình lại một nửa, chỉ để lộ khe hở nhỏ đủ để định vị. Anh biết, nếu nhìn trực diện bằng dị năng, não anh sẽ bị tấn công bởi những ảo ảnh kinh hoàng mà kẻ sát nhân đã cài cắm. Anh vươn tay, chạm nhẹ vào khung tranh làm từ gỗ hoàng đàn.

Kích hoạt.

Một cơn đau nhói như điện giật xuyên thẳng vào màng nhĩ. Phong thấy mình không còn đứng trong căn phòng nữa.

Trong ký ức của vật thể, anh thấy cô gái đang đứng trước bức tranh. Đột nhiên, đôi mắt của cô gái trong tranh chớp nhẹ. Một luồng sáng xanh từ bức tranh phóng ra, tạo nên một hình chiếu Hologram của một quái vật đầy xúc tu bao vây lấy cô. Cô gái gào thét nhưng không có âm thanh nào thoát ra khỏi phòng. Kẻ sát nhân – bóng đen mặc đồ bảo hộ công nghệ cao – đứng ở góc tối, cầm một thiết bị ghi lại tần số não bộ của cô khi cô đang trong trạng thái kinh hoàng tột độ. Hắn đã dùng sóng âm để điều khiển tay cô tự thòng dây vào cổ mình.

Cái giá của sự thật.

Máu từ hốc mắt Phong bắt đầu chảy ra, thấm đỏ cả mảnh vải bịt mắt. Anh khụy xuống, đầu óc quay cuồng. Những ký tự code trên viền tranh bắt đầu nhảy múa trước mắt anh, chúng không phải là mã lỗi mà là một tọa độ địa lý.

"Phong! Anh sao thế?" Tuệ Lâm lao đến, đỡ lấy anh.

"Bức tranh... nó là một thiết bị trình chiếu... và một cái bẫy cảm biến," Phong thều thào, cố gắng giữ lại sự tỉnh táo cuối cùng trước khi bóng tối sập xuống. "Hắn dùng nỗi sợ của cô ấy để sạc đầy một lõi pin... Hắn đang ở phủ Thừa tướng... cái giếng cổ..."

Đột nhiên, bức tranh bắt đầu phát ra tiếng rè rè chói tai. Một giọng cười cơ khí vang lên từ bên trong khung gỗ: "Đội trưởng Trần, anh đánh giá thấp tốc độ của tôi rồi. Chào mừng anh đến với hiện trường tiếp theo."

Bức tranh bùng cháy. Ngọn lửa không có màu đỏ mà là màu xanh tím của hóa chất lân quang. Khói độc bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng.

"Chạy mau!" Phong đẩy Tuệ Lâm về phía cửa sổ.

Họ thoát ra ngoài ngay khi căn phòng bị nhấn chìm trong ngọn lửa xanh ma quái. Đứng giữa sân phủ, Phong nhìn về phía bầu trời Kinh Thành Xám đang dần chuyển sang màu đỏ ối – dấu hiệu của đêm trăng máu đang đến gần.

"Hắn không chỉ thu thập năng lượng," Phong nói, tay bám chặt vào vai Tuệ Lâm để không ngã. "Hắn đang viết lại lịch sử của nơi này. Mỗi cái chết đều là một dòng mã để mở cánh cổng thời gian lớn hơn."

Tuệ Lâm nhìn anh, đôi mắt u sầu giờ đây hiện rõ sự quyết tâm. "Nếu vậy, chúng ta sẽ là những người xóa bỏ dòng mã đó. Giếng cổ phủ Thừa tướng, tôi biết một đường hầm ngầm dẫn vào đó mà không qua cổng chính."

Phong gật đầu. Thị lực của anh giờ đây chỉ còn là một màu xám đục, nhưng bản năng thám tử và sự dẫn lối của người con gái bên cạnh là ánh sáng duy nhất anh có. Cuộc chơi trốn tìm giữa công nghệ tương lai và dị năng quá khứ đang đi vào giai đoạn đẫm máu nhất.