Sau khi hoàn tất việc khám nghiệm sơ bộ xác chết của viên coi ngục, Trần Phong được đưa về một gian phòng biệt lập thay vì hầm ngục tăm tối. Dù vẫn là tù nhân, nhưng sự can thiệp của Hình bộ Thượng thư và những lập luận sắt đá trước đó đã cho anh một "đặc quyền" tạm thời. Căn phòng nằm ở rìa phía Đông của Kinh Thành Xám, nơi sương mù dường như thưa hơn, để lộ ra những mái ngói rêu phong dưới ánh trăng mờ ảo.
Tuệ Lâm đẩy cửa bước vào, tay bưng một khay gỗ đựng thuốc và một bát cháo trắng bốc khói. Cô dừng lại ở cửa, nhìn bóng lưng của Phong đang đứng bất động bên cửa sổ. Anh vẫn mặc chiếc áo cảnh sát hiện đại nhưng đã lấm lem bụi đất và máu khô, trông lạc lõng giữa những vật dụng bằng gỗ và gốm cổ xưa.
"Uống chút cháo đi, rồi tôi sẽ giúp anh bôi thuốc," Tuệ Lâm khẽ nói. Giọng cô luôn giữ một tông trầm buồn, như thể mọi thanh âm phát ra đều đã đi ngang qua một nỗi đau thầm kín.
Phong quay lại, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và dư chấn dị năng khẽ dịu xuống khi nhìn thấy cô. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cứng nhắc, cảm giác ngột ngạt bắt đầu bủa vây. Ở năm 2026, giờ này có lẽ anh đang nhâm nhi một ly cà phê đen đá dưới ánh đèn huỳnh quang sáng choang của phòng hồ sơ. Còn ở đây, chỉ có mùi trầm hương trộn lẫn với mùi thuốc bắc đắng ngắt.
"Cô không sợ tôi sao?" Phong hỏi khi Tuệ Lâm bắt đầu dùng bông gòn thấm rượu thuốc lau vết thương trên trán anh. "Cả cái kinh thành này đều muốn thiêu sống tôi."
Bàn tay Tuệ Lâm khựng lại một nhịp. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, khoảng cách gần đến mức Phong có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử u sầu của cô.
"Tôi đã làm việc với người chết mười năm rồi," cô thản nhiên đáp. "Người chết không biết nói dối, nhưng người sống thì có. Trong mắt những vị quan ngoài kia, anh là quỷ. Nhưng dưới dao mổ của tôi, anh chỉ là một kẻ đang đau đớn. Hơn nữa..." Cô cúi xuống, giọng nhỏ hẳn đi. "Những thứ anh nói về mảnh kim loại, về luồng sáng xanh... tôi đã từng thấy chúng một lần, rất lâu về trước, khi cha tôi qua đời."
Phong nheo mắt. "Cha cô cũng chết giống như Thừa tướng?"
"Gần như vậy," Tuệ Lâm thu tay lại, mắt cô nhìn xa xăm vào ngọn nến đang nhảy múa. "Người ta nói ông ấy bị 'quỷ ám' vì dám xâm phạm vào Cấm địa. Nhưng tôi luôn tin rằng có một thứ gì đó thực tế hơn đã giết ông. Khi anh xuất hiện và gọi tên những thứ đó bằng những từ ngữ kỳ lạ, tôi biết mình không điên."
Phong hít một hơi thật sâu. Sự cô độc của một người xuyên không đột nhiên được xoa dịu bởi sự đồng cảm của một linh hồn cổ đại. Anh lấy chiếc Smartwatch từ túi ra, dù màn hình đã vỡ nhưng anh vẫn bấm vào nút vật lý còn sót lại. Một tấm bản đồ Hologram nhỏ xíu, nhiễu loạn hiện lên giữa không trung, phát ra tiếng rè rè đặc trưng.
Tuệ Lâm lùi lại, đôi mắt mở to kinh ngạc nhưng không hề có vẻ sợ hãi của những tên lính canh. Cô đưa tay định chạm vào những điểm sáng xanh nhưng rồi lại rụt lại.
"Đây là 'bản đồ' của nơi tôi đến," Phong giải thích. "Nó không dùng mực, nó dùng ánh sáng. Và kẻ giết cha cô, giết Thừa tướng, cũng dùng loại ánh sáng này để che giấu tội ác."
"Vậy anh thực sự đến từ... tương lai?" Tuệ Lâm thì thầm từ ngữ mà Phong đã dạy cô lúc ở hầm ngục.
"Đúng. Một nơi không có ngựa, con người bay trên trời bằng những cỗ máy khổng lồ, và bóng tối được xua tan chỉ bằng một cái chạm tay." Phong cười khổ, nỗi nhớ nhà đột ngột trào dâng. "Nhưng ở đó cũng có những con quỷ mang gương mặt con người như gã 2050 kia. Hắn trốn chạy khỏi luật pháp của chúng tôi và mang cái chết đến thời đại của cô để trục lợi."
Phong đột ngột nhắm mắt lại. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc dây thần kinh thị giác. Anh vô tình chạm tay vào hộp gỗ đựng dụng cụ của Tuệ Lâm đặt trên bàn.
Kích hoạt dị năng.
Một phân cảnh rời rạc hiện ra: Tuệ Lâm đang khóc thầm trong bóng tối, tay cầm con dao bạc này định tự sát bên cạnh xác cha mình, nhưng một bóng đen (cha cô lúc lâm chung) đã nắm lấy tay cô, miệng thều thào: "Đừng... hãy tìm... sự thật... dưới đáy giếng..."
"Á!" Phong buông tay, hơi thở dồn dập, máu từ hốc mũi lại bắt đầu rỉ ra.
Tuệ Lâm vội vàng lấy khăn thấm máu cho anh, gương mặt cô đầy vẻ lo lắng và một chút nghi hoặc. "Anh lại thấy gì rồi? Đừng dùng nó nữa, anh sẽ mù mất!"
"Cha cô..." Phong thở dốc, nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm. "Ông ấy để lại manh mối dưới đáy một chiếc giếng. Đó là lý do cô trở thành pháp y, để có thể tiếp cận hiện trường và tìm kiếm bí mật đó, phải không?"
Tuệ Lâm sững sờ, chiếc khăn tay rơi xuống đất. Cô chưa từng nói điều này với ai, kể cả Thượng thư. Cô nhìn Phong, người đàn ông vừa xuất hiện như một cơn bão trong cuộc đời tĩnh lặng và u uất của mình. Trong khoảnh khắc ấy, sự nghi ngại cuối cùng giữa họ tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết của hai kẻ đang cùng đi tìm sự thật giữa một kinh thành bao phủ bởi dối trá và sương mù.
"Giếng cổ ở phủ Thừa tướng," Tuệ Lâm nói, giọng cô giờ đây đanh lại. "Đó là nơi đầu tiên phát hiện ra vụ án 'Lệ quỷ rút hồn' tháng trước. Chúng ta phải đến đó."
"Ngày mai, khi sương mù lên cao nhất," Phong gật đầu, anh cảm thấy sức lực đang dần hồi phục khi có một mục tiêu rõ ràng. "Chúng ta sẽ dùng kiến thức của tôi và sự hiểu biết về địa hình của cô để bẫy con quỷ đó."
Ánh trăng lọt qua khe cửa, chiếu lên gương mặt của hai người. Một người đến từ tương lai với dị năng đầy đau đớn, một người thuộc về quá khứ với trái tim mang nặng vết thương. Giữa Kinh Thành Xám đầy rẫy những bóng ma công nghệ, họ chính là những điều tra viên đầu tiên của sự thật.