Căn phòng bên dưới đại lao Cấm thành chìm trong mùi hôi hám của ẩm mốc và sự chết chóc. Trần Phong ngồi bệt trên mặt đất, dựa lưng vào song sắt, hơi thở vẫn còn nặng nề sau cuộc đối đầu hụt với kẻ xuyên không từ năm 2050. Tuệ Lâm đang quỳ bên cạnh xác chết của viên coi ngục, đôi bàn tay mảnh mai của cô đang kiểm tra những dấu vết tím tái trên cổ nạn nhân dưới ánh sáng của một ngọn nến le lói.
"Anh nói đúng, người này không phải bị quỷ rút hồn," Tuệ Lâm khẽ nói, giọng cô run lên nhưng đầy quyết đoán. "Màng nhĩ gã bị vỡ, máu trào ra từ tai. Có một thứ sức mạnh vô hình đã nghiền nát tâm trí gã từ bên trong."
Phong gắng gượng đứng dậy, bước chân vẫn còn loạng choạng. Anh tiến lại gần, ra hiệu cho Tuệ Lâm lùi lại.
"Cô có dao mổ không?" Phong hỏi, mắt anh quét qua thi thể.
Tuệ Lâm sững sờ, mở hộp gỗ đựng dụng cụ hành nghề của mình. Cô đưa cho anh một con dao nhỏ bằng bạc, sắc lẹm. "Anh định làm gì? Ở đây chúng tôi không thường xuyên... mổ xẻ xác người trừ khi có lệnh đặc biệt."
"Muốn tìm thấy bằng chứng của tương lai, chúng ta phải dùng phương pháp của tương lai," Phong đáp lạnh lùng. Anh cầm con dao, tay anh run nhẹ vì kiệt sức nhưng đường cắt vẫn vô cùng chính xác. Anh rạch một đường nhỏ ngay phía sau gáy của viên coi ngục.
Tuệ Lâm nín thở quan sát. Cô đã từng thấy nhiều thầy thuốc hay ngỗ tác làm việc, nhưng cách Phong cầm dao và sự tập trung của anh mang một sắc thái hoàn toàn khác – nó lạnh lùng, khoa học và không hề có chút sợ hãi tâm linh nào.
"Ở đây," Phong lẩm bẩm. Anh dùng đầu dao khều ra một mảnh kim loại nhỏ li ti, chỉ bằng hạt cát, đang găm sâu vào đốt sống cổ. Mảnh kim loại ấy vẫn còn tỏa ra những tia điện siêu nhỏ, màu xanh tím nhấp nháy.
"Đây là cái gì?" Tuệ Lâm đưa mắt lại gần, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt u sầu.
"Một con chip sinh học," Phong giải thích, dù anh biết cô sẽ không hiểu thuật ngữ đó. "Hắn dùng súng âm thanh để làm tê liệt nạn nhân, sau đó bắn thứ này vào để kích phát nỗi sợ hãi tột độ từ não bộ. Thứ này hoạt động như một máy bơm, nó chuyển hóa sự sợ hãi thành năng lượng điện từ rồi gửi ngược về thiết bị của hắn."
Phong đưa tay định chạm vào mảnh kim loại để kích hoạt dị năng, nhưng Tuệ Lâm đột ngột giữ tay anh lại.
"Đừng! Mũi anh vẫn còn chảy máu. Nếu anh dùng nó lần nữa, anh sẽ chết trước khi tìm thấy hắn."
Phong nhìn vào đôi mắt của Tuệ Lâm. Trong bóng tối của hầm ngục, đôi mắt ấy chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm nhưng lại vô cùng ấm áp. Lần đầu tiên kể từ khi rơi xuống thế giới này, Phong cảm thấy mình không còn cô độc. Anh buông dao xuống, hít một hơi thật sâu.
"Tôi cần một thứ để thử độc tính," Phong nói, cố gắng chuyển chủ đề. "Cô có mảnh bạc nào khác không? Nhưng đừng dùng để thử thức ăn. Hãy dùng nó để kiểm tra sự biến đổi của dịch tủy."
Tuệ Lâm gật đầu, cô lấy ra một chiếc kim bạc dài. Phong hướng dẫn cô cách chọc vào tủy sống nạn nhân – một kỹ thuật mà thời đại này chưa từng nghe tới. Khi chiếc kim bạc được rút ra, nó không đen lại như khi gặp thạch tín bình thường, mà nó chuyển sang một màu xanh lục huỳnh quang rực rỡ dưới ánh nến.
"Quỷ hỏa!" Tuệ Lâm thảng thốt lùi lại.
"Không phải quỷ hỏa," Phong trấn an, anh cầm lấy chiếc kim, quan sát kỹ. "Đó là hóa chất phát quang. Hắn đã tiêm vào cơ thể nạn nhân một loại chất xúc tác để dẫn điện tốt hơn. Điều này giải thích tại sao hiện trường luôn có 'lửa ma trơi' và xác chết luôn bị khô héo như bị đốt từ bên trong."
Phong đứng thẳng người, nhìn về phía hành lang tối om. Kiến thức pháp y của năm 2026 đã cho anh câu trả lời, nhưng thực tại cổ đại của Kinh Thành Xám lại đặt ra một bài toán khó hơn: Làm thế nào để bắt một kẻ có thể tàng hình bằng công nghệ Hologram khi trong tay họ chỉ có đao kiếm và cung tên?
"Tuệ Lâm, cô có tin tôi không?" Phong đột ngột hỏi.
Nữ pháp y im lặng một hồi lâu. Cô nhìn thi thể viên coi ngục, nhìn mảnh kim loại kỳ quái, rồi nhìn vào gã đàn ông kỳ lạ trước mặt. "Nếu tôi không tin anh, tôi đã không ngăn Thượng thư chém đầu anh. Ở kinh thành này, ai cũng sợ bóng tối, nhưng dường như anh... anh thuộc về bóng tối đó."
Phong cười nhạt. "Tôi không thuộc về bóng tối. Tôi là người xua tan nó. Bây giờ, chúng ta cần tìm hiểu về 'Long Mạch Thạch'. Kẻ đó không giết người vô cớ, hắn đang dùng những cái xác này để định vị lõi năng lượng của thành phố này."
"Long Mạch Thạch được giấu trong Cấm địa phía sau hoàng cung," Tuệ Lâm thì thầm, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Nơi đó được canh giữ bởi những trận pháp cổ xưa mà người thường không thể vào."
"Trận pháp cổ xưa đối với hắn chỉ là những đoạn mã cần giải," Phong nắm chặt chiếc đồng hồ trên tay. "Hắn sẽ đến đó vào đêm trăng máu tới. Chúng ta phải đến trước hắn."
Phong quay lại nhìn mảnh kim loại nhỏ bé trên sàn. Dù không dùng dị năng, bản năng của một đội trưởng trọng án vẫn mách bảo anh rằng: Trận chiến này không chỉ là phá án, mà là ngăn chặn một kẻ điên đang muốn xóa sổ cả một thời đại để sửa chữa sai lầm của chính hắn.
Mùi hương trầm từ người Tuệ Lâm khẽ bay qua, làm dịu đi cái mùi tử khí nồng nặc trong hầm ngục. Phong nhìn ra phía cửa ngục, nơi ánh sáng ban mai bắt đầu len lỏi vào.
Một ngày mới đã bắt đầu, và cuộc săn lùng ác quỷ của hai thời đại cũng chính thức khai hỏa.