MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại MaChương 6: "MA TRƠI" VÀ CÁI CHẾT CỦA VIÊN QUAN COI NGỤC

Cảnh Sát 2026: Phá Án Giữa Triều Đại Ma

Chương 6: "MA TRƠI" VÀ CÁI CHẾT CỦA VIÊN QUAN COI NGỤC

1,137 từ · ~6 phút đọc

Bóng tối trong đại lao Cấm thành đặc quánh và lạnh lẽo, một cái lạnh không đến từ thời tiết mà dường như toát ra từ những bức tường đá thấm đẫm oán khí hàng trăm năm. Trần Phong bị tống vào một gian buồng biệt lập nằm sâu dưới lòng đất. Tiếng bước chân của đám lính canh xa dần, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và nhịp thở đứt quãng của chính anh.

Phong dựa lưng vào tường, cố gắng điều hòa lại nhịp tim. Máu cam đã ngừng chảy nhưng đầu anh vẫn đau như búa bổ. Anh đưa cổ tay trái lên, mặt đồng hồ Smartwatch nứt vỡ lóe sáng yếu ớt.

"Phân tích môi trường," anh thầm ra lệnh, dù biết chức năng giọng nói đã hỏng.

Màn hình hiện lên những dòng dữ liệu nhiễu loạn: Nhiệt độ: 12°C. Độ ẩm: 85%. Phát hiện dư chấn điện từ tần số thấp.

Phong nheo mắt. Dư chấn điện từ? Ở một nơi mà công nghệ tiên tiến nhất chỉ là bánh xe bò, sự hiện diện của sóng điện từ chẳng khác nào một vết mực đen trên tờ giấy trắng. Kẻ đó vẫn đang lảng vảng quanh đây.

Đột nhiên, từ phía cuối hành lang tối tăm, một luồng ánh sáng xanh lục kỳ quái bùng lên. Nó không cháy bập bùng như đuốc, mà tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, nhấp nháy liên tục. Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên.

"Ai đó?" Một giọng nói run rẩy vang lên từ phía gian trực của quan coi ngục.

Phong áp tai vào song sắt. Qua khe hở hẹp, anh thấy viên quan coi ngục – một gã trung niên béo tốt vốn đang ngủ gật – giờ đây đang lùi lại, tay cầm thanh đoản kiếm run bần bật. Trước mặt gã, luồng sáng xanh tụ lại thành một hình người cao lớn, không có mặt, toàn thân bao phủ trong một lớp sương mù điện tử nhòe nhoẹt.

Người dân cổ đại gọi đó là "Lửa ma trơi". Nhưng Phong biết rõ, đó là một thiết bị trình chiếu Hologram siêu phân tử đang bị lỗi khung hình.

"Quỷ... quỷ phương nào..." Viên coi ngục lắp bắp.

Bóng ma không trả lời. Một âm thanh chói tai, cao vút – thứ súng âm thanh mà phản diện 2050 thường dùng – đột ngột vang lên. Phong phải bịt chặt tai lại, cơn đau từ dị năng bị kích thích dữ dội.

Viên coi ngục ôm đầu hét lên đau đớn. Gã không chết vì bị đâm, mà chết vì màng nhĩ bị xé toạc và não bộ bị sốc sóng âm cực đại. Gã ngã quỵ, toàn thân co giật rồi cứng đờ. Trong bóng tối, kẻ lạ mặt tiến lại gần thi thể, giơ một thiết bị giống như máy quét cầm tay lên ngực nạn nhân.

"Dữ liệu sợ hãi đạt 85%. Chưa đủ để khởi động lõi năng lượng," một giọng nói cơ khí vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

Phong nghiến răng. Anh biết nếu mình không hành động, gã này sẽ biến cả cái hầm ngục này thành một lò mổ. Anh nhặt một mảnh đá nhọn trên sàn, ném mạnh vào song sắt tạo ra tiếng động lớn.

"Này! Gã điên năm 2050 kia! Ngươi đang tìm cái này phải không?" Phong hét lên, giơ cao chiếc Smartwatch đang nhấp nháy xanh đỏ.

Bóng ma khựng lại. Cái đầu không mặt quay ngoắt về phía gian ngục của Phong. Luồng sáng xanh tiến lại gần, xuyên qua làn sương mù. Lớp mặt nạ Hologram của hắn chập chờn, để lộ một phần kính bảo hộ công nghệ cao và đôi mắt lạnh lẽo của một kẻ coi mạng người như cỏ rác.

"Cảnh sát 2026..." Hắn cất giọng, lần này là tiếng người thực sự, nhưng bị bóp méo qua bộ lọc âm. "Ngươi là một biến số nằm ngoài dự tính. Lẽ ra ngươi nên chết ở hầm ngục năm đó."

"Tiếc thật, tôi lại có thói quen bám đuôi bọn tội phạm đến tận cùng trái đất," Phong lạnh lùng đáp.

Hắn giơ thiết bị âm thanh về phía Phong. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một mũi tên tẩm bạc từ phía sau hành lang lao vút tới, xuyên qua luồng sáng xanh. Bóng ma né tránh một cách linh hoạt, thiết bị trên tay hắn bị chệch hướng, bắn thẳng vào bức tường đá khiến nó nứt toác.

"Ai?" Kẻ sát nhân gầm lên.

"Kẻ sát nhân không thuộc về cõi này, nơi đây không có chỗ cho ngươi!"

Tuệ Lâm xuất hiện. Cô mặc bộ đồ hành nghề gọn gàng, tay cầm một chiếc nỏ nhỏ bằng đồng, ánh mắt u sầu giờ đây chỉ còn lại sự căm phẫn. Cô không đi một mình, phía sau là toán lính canh bắt đầu ùa tới khi nghe tiếng động.

Kẻ sát nhân nhìn Tuệ Lâm, rồi nhìn Phong. Hắn khẽ cười, một âm thanh rè rè đầy ma mị.

"Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Đội trưởng Trần. Để xem dị năng của ngươi chịu đựng được bao lâu trong thế giới mục nát này."

Hắn ấn một nút trên cổ tay. Một làn khói đen đậm đặc bùng lên, kèm theo ánh chớp chói mắt. Khi làn khói tan đi, hành lang chỉ còn lại xác chết của viên quan coi ngục và sự im lặng đáng sợ.

Tuệ Lâm chạy lại gần gian ngục của Phong, tay cô run rẩy tra chìa khóa vào ổ.

"Anh không sao chứ?" Cô hỏi, hơi thở dồn dập.

Phong nhìn thi thể viên coi ngục, rồi nhìn Tuệ Lâm. Anh chạm tay vào song sắt nơi kẻ sát nhân vừa đứng. Một luồng ký ức xẹt qua: Một bản đồ kỹ thuật số về Kinh Thành Xám đang hiện lên trên tay kẻ đó, với những điểm đỏ đánh dấu tại các vị trí yếu huyệt của thành phố.

"Tôi không sao," Phong nói, máu cam lại bắt đầu chảy xuống. "Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian đâu. Hắn không chỉ giết người để giải trí. Hắn đang tìm một cổ vật có chứa năng lượng thạch... thứ mà các cô gọi là 'Trấn yểm vương triều'."

Tuệ Lâm sững sờ. "Làm sao anh biết về Long Mạch Thạch?"

Phong nhìn cô, đôi mắt anh đỏ ngầu vì quá tải nhưng đầy kiên định. "Dị năng của tôi đã thấy nó. Đi thôi, Tuệ Lâm. Chúng ta cần khám nghiệm cái xác này ngay lập tức. Tôi cần biết hắn đã tiêm thứ gì vào người ông ta trước khi 'linh hồn' bị rút cạn."

Trong bóng tối của đại lao, một cảnh sát tương lai và một nữ pháp y cổ đại bắt đầu bước vào cuộc chạy đua với một ác quỷ không thuộc về thời đại này.