Ánh sáng mặt trời gay gắt rọi thẳng vào mắt khiến Trần Phong nhíu mày đau đớn. Anh không nhớ mình đã thiếp đi bao lâu trong chiếc xe tù chật hẹp, chỉ biết rằng khi tỉnh lại, đôi tay anh đã bị xích chặt vào một cây cột gỗ dựng đứng giữa một quảng trường rộng lớn.
Xung quanh là tiếng rì rầm như thác đổ. Hàng nghìn người dân Kinh Thành Xám trong những bộ y áo thô sơ màu tro bụi đang vây kín, đôi mắt họ lồi ra vì sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ hiếu kỳ tàn nhẫn. Họ nhìn anh – một kẻ mặc chiếc áo khoác đen kỳ lạ với những ký tự phản quang, mái tóc cắt ngắn lạ lẫm và gương mặt đầy những vết máu khô.
"Tà sư! Giết chết tà sư!"
"Hắn đã rút hồn Thừa tướng! Hắn mang quỷ khí từ phương Bắc tới!"
Phong khẽ cử động cổ tay, tiếng xích sắt va vào nhau khô khốc. Cơn đau từ dị năng vẫn âm ỉ sau gáy như những nhát búa gõ nhịp. Anh nhìn lên khán đài cao phía trước. Vị quan già hôm qua – người mà anh biết qua những mảnh ký ức vụn vặt là Hình bộ Thượng thư – đang ngồi bệ vệ, tay cầm một thẻ lệnh đỏ tươi như máu.
"Trần Phong!" Tiếng vị quan vang lên, được khuếch đại bởi không gian quảng trường hình vòm. "Ngươi không rõ lai lịch, xuất hiện tại tẩm cung Thừa tướng đúng lúc ngài ấy băng hà vì quỷ thuật. Ngươi có lời gì trăn trối trước khi bị ngũ mã phanh thây để trấn an vong hồn người đã khuất?"
Phong hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây mằn mặn mùi muối và khói bếp, thứ mùi đặc trưng của một thời đại chưa có máy lọc khí công nghiệp. Anh không sợ cái chết, anh sợ cái chết vô ích ở một nơi không thuộc về mình.
"Đại nhân," Phong lên tiếng, giọng anh không lớn nhưng đanh thép, khiến đám đông im bặt. "Tôi không dùng quỷ thuật. Ngược lại, tôi là người duy nhất ở đây có thể chỉ cho ông thấy hung thủ thực sự là ai."
"Láo xược! Ngài ấy chết khô, không một vết thương, máu thịt tiêu biến. Nếu không phải quỷ, thì là gì?" Thượng thư đập bàn đứng dậy.
"Đó là thuốc độc," Phong bình thản đáp, đôi mắt sắc lạnh quét qua đám đông. "Một loại độc dược làm máu đông cứng và rút cạn nước trong tế bào nhanh hơn bất cứ loại tà thuật nào ông từng nghe. Nếu ông chém đầu tôi bây giờ, kẻ sát nhân đang đứng trong đám đông kia sẽ cười nhạo sự ngu muội của các người."
Một làn sóng xì xào lại nổi lên. Phong nhận ra ở phía góc xa quảng trường, một bóng đen cao lớn ẩn hiện dưới lớp áo choàng sờn cũ. Chiếc Smartwatch trên tay anh đột ngột rung nhẹ – một tín hiệu quét sinh học yếu ớt vừa bắt được dải sóng điện từ lạ. Hắn đang ở đây. Hắn đang xem màn kịch này.
"Đại nhân, hãy nhìn kỹ bàn tay Thừa tướng khi ngài ấy chết," Phong tiếp tục, dùng kỹ thuật tâm lý của một nhà đàm phán tội phạm. "Ông ta không nắm chặt vì sợ hãi, mà đang cố giấu một thứ. Hãy cho tôi tiếp cận thi thể, tôi sẽ lấy ra vật chứng minh oan cho chính mình."
Thượng thư do dự. Trong cái triều đại "Xám" này, sự mê tín luôn đi đôi với nỗi sợ bị lừa dối. Ông ta ra hiệu cho lính canh. Hai tên lính lực lưỡng tháo xích, áp giải Phong đến bên chiếc cáng phủ vải trắng đặt ngay dưới chân khán đài.
Mùi xác chết sực lên. Phong lật tấm vải. Thi thể vị Thừa tướng nhăn nheo như một trái nho khô, đôi mắt lõm sâu nhìn vào hư không. Phong hít một hơi, anh biết mình phải đánh đổi. Một lần dùng dị năng nữa trong tình trạng kiệt sức này có thể khiến anh mù lòa vĩnh viễn.
Nhắm mắt. Chạm.
"A!" Phong nghiến răng, một luồng điện xẹt qua đỉnh đầu.
Ký ức 60 giây cuối cùng hiện ra: Thừa tướng đang ngồi đọc sách, một vệt sáng xanh nhỏ xíu như con ruồi máy bay qua cửa sổ, đậu lên cổ ông. Một cái kim siêu nhỏ phóng ra. Ông ta gục xuống, toàn thân run rẩy. Trước khi chết, Thừa tướng đã kịp vò nát mảnh giấy đang đọc và nhét vào miệng mình.
Hình ảnh kết thúc bằng một bóng đen cao lớn đứng ngoài cửa sổ, trên tay hắn là một máy tính bảng mỏng dính – thứ công nghệ của năm 2050.
Phong bừng tỉnh, máu cam trào ra từ hai hốc mũi, nhỏ xuống lớp vải trắng. Anh thở dốc, thị lực mờ đi đến mức chỉ còn thấy những bóng ma nhòe nhoẹt. Nhưng bàn tay anh đã kịp đưa vào miệng tử thi, móc ra một mảnh giấy đã ướt đẫm dịch thể.
Anh giơ mảnh giấy lên cao. Trên đó không có chữ viết tay, mà là những ký tự lạ mắt: SYSTEM_REBOOT_FAILED.
Đám đông ồ lên. Với họ, đó là những phù hiệu của ma quỷ. Nhưng với Phong, đó là bằng chứng xác thực về kẻ "Dọn rác thời gian".
"Đại nhân! Đây chính là 'lệnh bài' của kẻ sát nhân," Phong hô lớn, dù đôi chân anh đã bắt đầu khụy xuống. "Hung thủ không phải quỷ, hắn là một kẻ nắm giữ bí thuật từ một phương trời xa xôi. Nếu ông cho tôi sống, tôi sẽ dẫn ông tới sào huyệt của hắn."
Thượng thư nhìn mảnh giấy, rồi nhìn gương mặt đẫm máu nhưng kiên định của người thanh niên trước mặt. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở bao trùm pháp trường.
Đột nhiên, từ phía xa, một giọng nữ thanh tao nhưng lạnh lùng vang lên, cắt ngang bầu không khí u ám: "Lời hắn nói có phần đúng. Vết thương trên cổ Thừa tướng... không phải do quỷ cắn."
Đám đông dạt ra. Một cô gái mặc y phục pháp y cổ đại màu trắng tuyết, lưng mang hộp gỗ, đôi mắt u sầu nhưng tinh anh bước tới. Đó là Tuệ Lâm – nữ pháp y duy nhất của Kinh Thành Xám.
Phong nhìn cô, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên. Trong đôi mắt u sầu ấy, anh thấy một sự thấu hiểu vượt thời gian.
Thượng thư thu lại thẻ lệnh. "Được! Trần Phong, ta tạm cho ngươi giữ mạng. Tuệ Lâm, cô cùng hắn khám nghiệm lại toàn bộ các nạn nhân. Nếu sau hoàng hôn ngày mai không có kết quả, cả hai sẽ cùng lên đoạn đầu đài!"
Phong ngã quỵ xuống sàn đá, hơi thở nặng nề. Anh cảm nhận được một bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh lẽo chạm vào vai mình.
"Kẻ điên từ phương nào tới đây?" Tuệ Lâm thì thầm, giọng cô chỉ đủ để mình anh nghe thấy.
Phong nhìn lên, nụ cười nhạt hiện trên đôi môi dính máu: "Tôi đến từ nơi mà ma quỷ... đều được giải thích bằng dữ liệu."
Ánh nắng chiều tà đổ bóng dài trên quảng trường. Trần Phong biết, mình vừa vượt qua cửa tử đầu tiên, nhưng trò chơi kinh dị của kẻ sát nhân tương lai giờ đây mới chính thức bắt đầu trong bóng tối của kinh thành này.